Cơn mưa như trút đổ xuống, tiếng mưa rơi lộp bộp cũng đột nhiên vang lên nhanh chóng. Chỉ thấy cái lư hương giữa sân lúc này có chín cây hương nhưng lại không hề có dấu hiệu bị dập tắt. khói xanh vẫn bốc lên nghi ngút như trước. Nước mưa dù có dày đặc hơn cũng không thể khiến khói xanh tiêu tán.
Được nước mưa phụ trợ, khói xanh này hợp với cơn mưa tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp, mây khói như mộng.
Trong tích tắc khi nước mưa trút xuống, trên đỉnh đầu Vương Lâm liền được một người cầm ô che. Người này chính là thanh niên theo phía sau hắn. Người này sắc mặt hơi xấu hổ. không dám nhìn ai, che ô cho Vương Lâm, theo bước hắn.
Gần trăm tu sĩ ở nơi này ánh mắt đều ngưng tụ lại. Trong đó có một người thanh niên mặc hắc bào cầm đầu mấy người đang định cất giọng khiển trách thì lúc này đột nhiên tiếng chuông thứ ba vang lên.
Trong tiếng chuông ngân, khói xanh bốc lên trong lò vặn vẹo, nhanh chóng ngưng tụ lại một chỗ, cuối cùng hóa thành một dòng xoáy khổng lồ. Dòng xoáy nọ ầm ầm chuyển động, trong tích tắc đẩy bật nước mưa bốn phía. Bên trong dòng xoáy mơ hồ hiện ra một thân ảnh.
Thân ảnh này bước từng bước về phía trước, đứng trong thiên địa!
- Cung nghênh sư tôn xuất quan!
Giờ phút này gần trăm tu sĩ bốn phía liền đồng loạt hướng về phía thân ảnh kia ôm quyền vái một cái.
Đây là một nam tử trung niên, mái tóc đen tùy ý để bù xù phủ trên vai. Tướng mạo hắn cũng không phải anh tuấn nhưng lại có một khí phách kỳ dị, trông rất tiên phong đạo cốt.
Hắn đứng trên bầu trời, ánh mắt đảo qua đám đệ tử, cuối cùng rơi lên người Vương Lâm. Nhất là sau khi nhìn thấy thanh niên đang cầm ô phía sau Vương Lâm thì hắn không khỏi nhíu mày, nhưng sau đó liền nở nụ cười.
- Tô Đạo, Chu Lập, hai người các ngươi theo vi sư tới đại điện. Những người còn lại lui ra đi.
Giọng nói của nam tử trung niên này rất nhu hòa, nói xong liền đạp không bước đi. Thân thể bay trong mưa, bước vào trong cánh cửa đại điện.
Thanh niên mặc hắc y vừa rồi khiển trách Vương Lâm thần sắc lúc này rất nghiêm túc, vội vàng vâng dạ. Liếc nhìn Vương Lâm một cái rồi xoay người đi thẳng về phía đại điện.
Thần sắc Vương Lâm bình thản. Trong trí nhớ của Thất Thải Tiên Tôn, sư tôn đối với hắn không tồi. Nếu không phải là vì hàng năm bế quan không xuất ngoại thì hắn cũng không phải chịu đãi ngộ bất công trong tông phái.
Thất Thải Tiên Tôn năm đó tính cách nhu nhược, không nói những chuyện này ra.
Còn về Chu Lập này thì chính là đại sư huynh của Thất Thải Tiên Tôn, thiên tư tuyệt hảo, ngày thường rất ôn hòa nhưng trên thực tế lại rất khinh thị Thất Thải Tiên Tôn, đối với những người khi nhục Thất Thải Tiên Tôn đều không thèm để ý.
Bước vào trong cơn mưa, bốn phía còn thấy được những ánh mắt ghen ghét, Vương Lâm đi vào trong đại điện. Nam tử trung niên đang ngồi trên ghế cao nhất ở đại điện, Chu Lập cung kính đứng bên cạnh.