Ở vùng đất trung tâm của động phủ, bên trong cái đinh lớn bị hắc khí vờn quanh kia có bố trí ngũ hoa bát môn trận.
Ngũ hoa nở rộ, duy chỉ có đệ tam hoa là khô héo, nhưng bát môn kia ẩn giấu ở trong đệ ngũ hoa, đã dung hợp với nó. Bát môn này có thể là một cái cây ngọn cỏ, có thể là một con người hoặc con thú thiên địa chúng sinh, hết thảy đều có thể là bát môn.
Vì thế, muốn tìm thấy chân môn duy nhất ở trong đệ ngũ hoa này thật là một sự khó khăn quá lớn!
Vương Lâm không có đầu mối, nhưng vẫn phải bước vào trong đệ ngũ hoa, tiến vào thử thách cuối cùng ở trung tâm của động phủ này.
Muốn đệ ngũ hoa mở ra cần phải có hồn thứ ba của Thất Tiên Tôn dẫn dắt. Hồn thứ ba này là ký ức cả đời của Thất Thải Tiên Tôn trong sự hấp thụ của đệ ngũ hoa này, sau khi trải qua một quá trình biến hóa kỳ dị đã trở thành thế giới ký ức của bảy màu.
Bầu trời không phải là một màu lam mà tràn ngập mây đen, mơ hồ có thể thấy được đằng sau đám mây đen là chín mặt trời ở tít trên trời cao, tản mát ra từng trận hào quang cực nóng. Nhưng mặt đất ở nơi này vô cùng mênh mông bát ngát, cho dù là chín mặt trời cũng có chỗ không thể chiếu rọi tới.
Gió mang tới một cảm giác ướt át, quét ngang khắp mặt đất, khiến cho bụi đất tung lên, thổi vào trong một dãy núi liên miên bất tận trải dài khắp mặt đất phía đằng xa, ở trong đó reo vang nức nở, làm lay động những khóm hoa lớn.
Ở trong dãy núi trải dài này là những tòa lầu các liên tiếp nhau từ xa nhìn lại không dưới mấy ngàn, trùng trùng điệp điệp lẫn vào dãy núi, khiến cho người ta không thể phân biệt được đó là núi hay là những tòa lầu các!
Mỗi một lầu các đại điện đều không giống nhau, mỗi chỗ một vẻ, nối liền với dãy núi, từ xa nhìn lại, giống như là thiên cung ở trong núi!
Một đám mây mỏng manh giống như là làn sương trắng tiên khí tràn ngập ở trong núi này, khiến cho thiên cung kia như ẩn như hiện, còn hiện lên một vẻ thần bí. Thi thoảng còn có mấy trăm con tiên hạc kêu lên, xuyên qua đám mây mù trong núi, dường như là đang nô đùa với nhau.
Ở trên những con tiên hạc kia lờ mờ còn có mấy người đang ngồi, nhưng không nhìn thấy rõ bộ dạng, đã bị mây mù che khuất.
Ở trong dãy núi này, đằng sau đám sương mù, ở tận cùng của những lầu các kia, ở bên ngoài một đại điện, từ trên một đỉnh núi có một dòng nước uốn lượn chảy xuống, sau nhiều năm tuôn chảy, dần dần tạo nên một con sông rộng chừng một trượng chảy xuống dưới chân núi, nối liền với một cái hồ ở dưới chân núi, rồi không biết lại phân đi bao nhiêu nhánh, đi tới những nơi nào.
Vương Lâm ngồi trên một tảng đá ở bên bờ sông này nhìn nước sông, cau mày. Trên ngọn núi ở đằng xa có tiếng chuông vang vọng, nhưng hắn không hề để ý.
Hắn đi vào thế giới đệ ngũ hoa này đã hơn hai tháng, nhưng việc tìm kiếm dấu vết của chân môn không hề có một phát hiện gì.