Thấy nửa hồn còn lại của Chưởng Tôn, Vương Lâm không vui sướng mà ngược lại còn hơi thương cảm. Cái tên Chưởng Tôn khi Vương Lâm còn ở bước thứ hai đã nghe như sấm bên tai, sau đó ở Thái Cổ Tinh Thần giới ngoại cũng mấy lần giao chiến với hắn.
Người này có thể nói là một đời kiêu hùng nhưng vận mệnh lại rất bi thảm, chỉ là một nô bộc của người điên. Sau khi người điên mất tích, hắn không thể không bái đạo nhân bảy màu làm thầy, nghe theo lệnh hắn. Cho tới ngày nay bị Vương Lâm lấy đi nửa hồn, rơi vào kết cục như vậy. Tất cả dường như là luân hồi của việc năm xưa Chưởng Tôn tập trung các bậc toàn năng của giới ngoại vây giết Phong Tôn, đánh cho Phong Tôn phải diệt vong, chỉ còn chút tàn hồn trong Thiên Nghịch.
Kẻ giết người lại bị người ta giết! Vương Lâm thầm than một tiếng, hướng về phía đám người Lam Mộng Đạo Tôn ôm quyền.
- Xin đa tạ.
- Ta có thể giúp được ngươi là được. Dù thế nào thì đây cùng là lời hứa của ta đối với ngươi!
Ánh mắt của Lam Mộng Đạo Tôn chuyển từ ác quỷ nhìn lại phía Vương Lâm, từ từ cất lời, hai tiếng cuối cùng lại càng nhấn mạnh hơn.
- Năm đó ngươi trả lại truyền thừa cho ta, khiến mặc lưu phân thần của ta đại thành, giúp ngươi cũng coi như kết thúc một lần nhân quả.
Đồ Ti, cũng có thể là Thác Sâm, thân thể hóa thành kích thước của người thường, bình tĩnh nói.
Vương Lâm cũng không phân biệt nổi người trước mặt là Đồ Ti hay Thác Sâm. Nhưng hắn mơ hồ hiểu ra chút chuyện phát sinh trên thân thể này.
Còn về Vân Dật Phong, hắn cười khổ, không trả lời Vương Lâm. Hắn thua nên phải nghe theo mệnh lệnh của Vương Lâm ở nơi này. Chút khí phách này Vân Dật Phong vẫn có. Dù không có thệ huyết thì hắn cũng không thèm đổi ý.
- Ta trước đây giúp người rời đi, hôm nay ngươi giúp ta đánh với Chưởng Tôn, xem như hai bên cân bằng. Ngươi về sau cũng không cần để trong lòng nữa.
Vương Lâm nhìn về phía Đường San, nhẹ giọng nói.
Đường San trầm mặc trong chốc lát liền gật đầu.
Ngọn núi xa xa nơi trước kia Ác quỷ Dĩ Ti tồn tại lúc này sau khi sụp đổ liền lộ ra một cái hố sâu, từ trong đó truyền ra những luồng Đạo Cổ lực. Nơi đó là nơi thông tới tầng cuối cùng của vùng đất cổ mộ. Tiến vào nơi đó có thể đi tới nơi trái tim của Diệp Mịch mà Vương Lâm đã từng thấy. Nhưng vào lúc này, bầu trời đột nhiên vặn vẹo. Xa xa trong thiên địa, mấy đạo cầu vồng gào thét lao tới. Một luồng thần thức cực kỳ cường đại ầm ầm quét ngang nơi này.
Biến cố đột ngột này lập tức khiến Vương Lâm chú ý. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, thần sắc từ từ trở nên âm trầm. Chiến lão quỷ đã đuổi tới rồi!
- Ngươi đi xuống đi. Lão phu đã đáp ứng là sẽ giúp ngươi, vậy thì lúc này ta vẫn sẽ giúp ngươi!