Lúc này theo lời nói của Chưởng Tôn truyền ra, mặt đất trong tầng thứ hai của cổ mộ này trong tiếng ầm ầm nổi lên gợn sóng, trong nháy mắt trở thành giống như là mặt nước!
Ở trong mặt nước này, thân ảnh của bốn người Vương Lâm lập tức hiện ra, giống như là bị nước giếng bao phủ.
Nếu không vạn bất đắc dĩ, Vương Lâm sẽ không đánh nhau với Chưởng Tôn. Kẻ địch của hắn là bảy màu và Chiến lão quỷ, nếu còn có thêm cả Chưởng Tôn thì sẽ cực kỳ gian nan. Chỉ là mặc dù hắn không nghĩ tới, nhưng mục đích của Chưởng Tôn tới đây chính là để giết hẳn.
Vì thế, Vương Lâm không thể không đánh!
Mặc dù lúc này hắn đang nắm ưu thế rất lớn, Vân Dật Phong, Đường San, Thác Sâm cùng ra tay, bốn người cùng đánh, khiến cho Chưởng Tôn bị thương. Hơn nữa theo Vương Lâm phán đoán và dò xét, hành động thu lấy kim ấn kia lại càng khiến cho tâm thần của Chưởng Tôn bị hủy hoại.
Dựa vào tất cả những điều kiện này để tạo nên một cục diện như vậy, lúc này chính là thời cơ tốt nhất để giết Chưởng Tôn. Hơn nữa, quan trọng nhất, ở sau Thác Sâm và Chưởng Tôn, Vương Lâm còn cảm nhận được người thứ ba đang đi tới nơi này! Người thứ ba này chính là Lam Mộng Đạo Tôn!
Vương Lâm không tin năm người cùng ra tay mà không thể khống chế được Chưởng Tôn này! Lúc này thuật Tĩnh Trung Lao Nguyệt của Chưởng Tôn hiện ra, thân thể hắn ở giữa không trung, hai mắt đỏ bừng lộ ra sát khí. Hắn đã không còn nghĩ tới việc bỏ chạy, bởi vì hắn cảm nhận được rõ ràng Lam Mộng đã tới!
- Lam Mộng tới thì đã sao, muốn cho bổn tôn chết ở chỗ này thì bọn chúng cũng phải trả một giá rất đắt! Hơn nữa thời gian có hạn, Chiến lão quỷ sẽ nhanh chóng đuổi tới, bọn chúng sẽ không có khả năng giết chết lão phu ở trước mặt Chiến lão quỷ!
Mặt đất hóa thành giếng, ngay khi phản chiếu thân ảnh của bốn người đám Vương Lâm, đột nhiên có ánh sáng màu lam lóe lên. Ánh sáng màu lam này tràn ngập bên trong nước giếng, còn bao phủ cả thiên địa. Chỉ thấy ở đằng xa trên bầu trời có một đám mây màu lam quay cuồng, thân ảnh của Lam Mộng Đạo Tôn bước ra.
- Lam Mộng tiền bối, có thể phong bế Chưởng Tôn trong ba nhịp thở được không!
Vương Lâm trong mắt lóe lên hàn quang, ngay khi Lam Mộng Đạo Tôn đi tới lập tức truyền ra thần niệm.
Lam Mộng bước tới gần, nghe thấy vậy liền gật đầu tay phải vung tay áo, mặt đất ầm vang, mặt đất hóa thành giếng nước kia lập tức run lên kịch liệt. Trong tiếng rắc rắc, từng vết nứt tràn ngập mặt đất vỡ tung, giếng nước sụp đổ!
Lam quang dung nhập vào trong giếng nước sụp đổ kia, bị bàn tay lớn của Lam Mộng Đạo Tôn nhấc lên, hóa thành một tấm màn màu lam che phủ thiên địa.
- Thời gian ba nhịp thở ta có thể làm được!
Trong lúc nói, thân thể Lam Mộng Đạo Tôn dung hợp với lam quang ở bốn phía, trong phút chốc lam quang tràn ngập này lao thẳng tới Chưởng Tôn.
Còn có ba đạo lam quang phản ra cuốn lên người Vân Dật Phong và Đường San, hai người này lập tức bị kéo vào trong đám lam quang. Đạo lam quang cuối cùng kia cuốn lên người của Thác Sâm, cũng đem thân thể hắn kéo vào trong đám lam quang.