Tâm tư của Vân Dật Phong, Vương Lâm cũng đoán được vài phần. Người này tâm cơ rất sâu, mọi việc làm nhất định đều phải có nguyên nhân, chỉ là lúc này Vương Lâm cũng không để ý tới, hắn khoanh chân ngồi ở đó, giơ tay phải lên, nâng kim ấn kia. Ngay khi kim ấn này rơi lên tay, lập tức liền có một cảm giác lạnh như băng truyền vào lòng bàn tay của Vương Lâm, còn dũng mãnh chảy vào trong cơ thể hắn, sau khi di chuyển được một vòng, kim ấn tỏa hào quang vạn trượng kia mơ hồ đã có một sự liên lạc kỳ dị với Vương Lâm.
Vật này vừa từ trong hư ảo được sáng tạo ra, vẫn còn là một bảo vật vô chủ, tu vi của Vương Lâm rơi vào trong ấn này, lập tức trở thành chủ nhân đầu tiên của vật này.
Kim ấn này tỏa ra oai lực vô biên, ở bên trong phong ấn Diệt Thần Đạo Thuật của Chưởng Tôn. Thuật này còn lấy tu vi huyền kiếp của hắn thi triển ra, uy lực có thể so sánh với Chưởng Tôn đích thân phát huy.
Hơn nữa vật này lại là do Huyền La sáng tạo ra, cho nên trong đó cũng ẩn chứa một tia cửu dương lực, vì thế bảo vật này có thể nói là không thể phá vỡ.
Trong sự hoảng sợ của Chưởng Tôn kia, Vương Lâm mở miệng, hướng về phía kim ấn kia nuốt lấy, lập tức đem ấn này nuốt vào trong miệng, bắt đầu tế luyện ở trong nguyên thần.
Huyền La đứng ở phía trước Vương Lâm, liếc nhìn Vương Lâm một cái đầy thâm ý, đột nhiên cười.
Lúc này, Chưởng Tôn ở đằng xa tâm thần đã sợ hãi tới cực điểm, hắn bỏ qua không giết Vương Lâm nữa, không chút do dự điên cuồng lùi lại phía sau. Hắn đã bị hù dọa cho tan nát tâm thần, lúc này đầu óc đã trống rỗng.
Hắn là người tâm trí cực cao, mưu kế cũng kinh người, nhưng thế nào hắn cũng không thể ngờ tới Huyền La lại ở chỗ này. Trong suy nghĩ của hắn, hắn đoán nhiều khả năng là ca ca của chủ nhân đã tìm tới nơi này.
Nghĩ tới sự đáng sợ của ca ca chủ nhản, Chưởng Tôn lập tức toát mồ hôi lạnh, trong nháy mắt đã thấm ướt đạo bào, gần như đã hồn bay phách tán.
Ngay khi hắn gào thét lùi lại phía sau nhanh chóng bỏ chạy, hai mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang, thân thể đang khoanh chân ngồi trực tiếp đứng lên, hướng về một bên bước đi, trong tiếng ầm ầm, lập tức đuổi theo.
- Năm đó ngươi lấy sinh tử kiếp để giết ta, hôm nay Vương Lâm ta cũng sẽ lấy sinh tử kiếp giáng xuống người ngươi. Thác Sâm, ngươi cũng vừa tới chỗ này, muốn cùng ta đánh một trận, hay là muốn cùng ta đánh người này. Trong lúc đuổi theo, thanh âm Vương Lâm vang vọng thiên địa. Ngay khi thanh âm của hắn truyền ra, một tiếng cười dài bỗng nhiên vang lên trong thiên địa.
Chi thấy ở đằng sau thân ảnh của Chưởng Tôn đang bỏ chạy, trong một vùng thiên địa vặn vẹo, xuất hiện một thân hình cao lớn.
Thân hình này nửa người màu đỏ, lộ ra một vẻ tang thương, nhưng nhiều hơn là ẩn chứa một vẻ bá đạo. Hắn chính là Thác Sâm.
Thân ảnh hắn vừa hiện ra, hắn đã nắm tay phải lại, hướng về phía Chưởng Tôn đang lao nhanh tới đánh một quyền. Một quyền này xuất ra, thiên địa ầm vang, dường như đã hấp thụ hết sức mạnh ở nơi đây hóa thành sức mạnh của một quyền, trong phút chốc đánh lên người Chưởng Tôn.