Trong vùng đất cổ mộ, Vương Lâm đang rơi xuống nhanh chóng trong sương mù. Sương mù gào thét, hóa thành những dòng chảy lượn quanh thân thể hắn nhưng thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, thần thức tản ra cẩn thận vờn quanh bốn phía.
Bên trong sương mù tồn tại rất nhiều biến hóa kỳ dị. Điểm này Vương Lâm rất rõ ràng. Thậm chí bên trong đó còn có cả mãnh thú. Vương Lâm cũng đã từng thấy. Lúc này vừa rơi xuống, tốc độ của hắn lúc nhanh lúc chậm, tránh tới gần đàn mãnh thú, đi sâu vào bên trong, tiến tới tầng thứ hai. Tầng thứ hai cũng chính là nơi mà trước đây Vương Lâm cảm nhận được khí tức đáng sợ. Năm đó hắn khiếp hãi thứ khí tức này nhưng lúc này hắn lại cảm thấy thứ này chính là sát chiêu cực mạnh của Thất Thải Tiên Tôn trong ký ức của hồn thứ ba! Dĩ ti chi khôi!
Sau khi Vương Lâm tiến vào trung tâm của động phủ, mỗi khi giết một người hắn đều dựa theo phương pháp lưu trong ký ức của hồn thứ ba mà tế hồn. Mỗi một lần hiến tế xong, hắn cùng với Dĩ ti chi khôi đó đều có một tia liên lạc. lúc này giết đã không ít người, dựa vào sự liên lạc kỳ dị này, Vương Lâm có tám phần nắm chắc, khí tức kinh khủng trong tầng thứ hai này đúng là Dĩ ti chi khôi!
-Sự tồn tại của vùng đất cổ mộ này rất có khả năng là do Thất Thải Tiên Tôn muốn nuôi dưỡng Dĩ ti chi khôi mà tạo nên. Vật này cả đời Thất Thải Tiên Tôn tế luyện, cũng sau khi giết chết Diệp Mịch khiến cho khôi lỗi này đại thành.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn kết hợp với ký ức của hồn thứ ba, đối với con rối này đã có dự đoán. Tiến về phía trước, sương mù dần dần mỏng manh hơn. Dựa theo trí nhớ, Vương Lâm đi trong sương mù, hướng về phía cửa vào tầng thứ hai. Dần dần khoảng cách càng ngày càng gần. Khi sương mù bốn phía chỉ còn rất mỏng manh, không còn cản trở được tầm mắt nữa thì Vương Lâm nhìn thấy phía trước có một vùng đen kịt.
Mặt đất ở nơi đó vô biên vô hạn, mọc đầy những thứ thực vật dài như tảo biển. Chúng đung đưa tỏa ra một tia hắc khí bay lên, từ xa nhìn lại vô cùng quỷ dị.
Nơi này không có ánh sáng mặt trời nhưng lại có u quang lóe lên từ loài thực vật này. Nương theo ánh sáng đó Vương Lâm có thể nhìn rõ mọi vật bốn phía.
Khu vực này vô cùng yên tĩnh, không có một chút tiếng động. Vương Lâm đi tới, thực vật trên mặt đất cũng chập chờn phát ra hắc khí, không có chút biến hóa nào.
Ánh mắt đảo qua thực vật ở phía dưới mặt đất, tâm thần Vương Lâm thầm cảnh giác. Hắn hiểu rất rõ sự nguy hiểm của vùng đất cổ mộ, lúc này thần thức vờn quanh bốn phía, cẩn thận bay về phía trước.
Trong trí nhớ của hắn, theo bản đồ năm đó, cửa tiến vào tầng hai ở không xa phía trước.
Sau thời gian nửa nén hương, chậm rãi Vương Lâm nhìn thấy ở phía trước đã có biến hóa. Cách đó hơn vạn trượng có một khoảng đất trống trải, không có bất cứ thực vật gì. u quang lóe lên hiện ra một truyền tống trận cổ.