Vương Lâm trầm mặc. Hắn ngồi khoanh chân cách nữ tử này không xa, bên tai vang vọng tiếng nói của đối phương. Chuyện này hắn không hề thấy trong hồn thứ ba. Dù sao hắn cũng chưa hoàn toàn dung hợp với hồn thứ ba.
Vương Lâm lại nhìn bốn phía bị đóng băng vô tận này, có vẻ như mọi chuyện đúng như lời nữ tử này nói.
Một lát sau, Vương Lâm đang muốn mở miệng thì đột nhiên thần sắc biến đổi, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa. Chỉ thấy trong thiên địa bị đóng băng truyền tới một luồng sóng gợn mơ hồ như ẩn như hiện. Đây là do người khác tiến vào nơi này tạo thành.
-Ngươi là người thứ nhất tiến vào nơi này. Ngươi là chủ nhân của nơi này. Những người tiến vào sau, nếu ngươi muốn thì nơi này sẽ biến thành một trận pháp ngăn cản tất cả mọi người bước vào.
Chẳng qua nếu kẻ xông vào có tu vi quá cao thì không thể cản được bao lâu.
Nữ tử kia cũng nhận ra sóng gợn trong thiên địa, thấp giọng nói.
Nói xong nữ tử này nhìn về phía Vương Lâm, thấy hắn hơi gật đầu xong liền giơ tay phải lên, vung lên một cái. Lập tức tiếng răng rắc vang lên không ngừng. Chỉ thấy một tầng băng đột nhiên xuất hiện, lấy nơi này làm trung tâm tràn ra bốn phía. Thiên địa ầm vang. Trong tiếng động kinh thiên do tầng băng này ngưng tụ gây ra, Vương Lâm lập tức nhìn thấy cả nơi này đã bị đóng băng.
Nơi này đóng băng không còn chút khe hở, giống như cả thế giới này đã hóa thành một khối băng khổng lồ vậy. Hàn khí bức người tỏa ra, thiên địa hôn ám.
Thân thể mấy người từ xa bước vào nơi này lập tức bị tầng băng đột nhiên xuất hiện này phong bế, không thể nhúc nhích.
chỉ có ở lục địa nơi Vương Lâm và nữ tử kia là còn có khoảng trống mà thôi.
-Thời gian đóng băng không dài. Trong bọn họ có một người có tu vi cao thâm, cũng có khí tức của chủ nhân. Nữ cổ Thần này nói rõ ràng, lại nhìn Vương Lâm, tay phải giơ lên điểm vào mi tâm một chỉ. Lập tức mi tâm nàng xuất hiện một dòng xoáy. Hồng mang từ từ lóe lên. Một giọt máu tươi ngưng tụ ra từ trong dòng xoáy, rơi lên đầu ngón tay của nữ tử này.
Sau khi ngưng tụ ra giọt máu này từ trong thân thể, nữ tử này trông như suy yếu hẳn -Hấp thu nguyên thần huyết của Diệp Mịch, thương thế của ngươi sẽ khôi phục.
Nữ tử vừa nói, ngón tay vừa búng về phía trước, lập tức giọt máu tươi kia hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía Vương Lâm, dừng lại trước người hắn bảy tấc, lơ lửng nơi đó, phát ra ánh sáng đỏ như ngọc.
Vương Lâm nhìn giọt máu tươi, trong đó truyền ra khí tức quen thuộc của Diệp Mịch. Giọt máu tươi này chính là giọt nguyên thần huyết cuối cùng của Diệp Mịch, nếu Vương Lâm hấp thu thì sẽ viên mãn.
Nhưng hắn không lập tức thu lấy giọt máu này mà nhìn nữ cổ Thần đã suy yếu, nhíu mày.
-Vì sao lại giúp ta?