Có người điên chống đỡ, Vương Lâm nấp ở phía sau, khi lực lượng hủy diệt kia truyền vào thân thể thì đã yếu đi hơn phân nửa, đạt tới khả năng Đạo cổ truyền thừa của Vương Lâm có thể chống cự.
Giờ phút này người điên lại lăn ra ngủ khò khò. Thân thể Vương Lâm bay vọt lại phía sau, phóng tới phía chín con Mục Ngư.
Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, mang theo người điên đang ngủ say trong nháy mắt đã tới cạnh chín con Mục Ngư. Hắn liếc nhìn một cái, đồng tử trong hai mắt liền co rút lại.
Hắn thấy nơi này vốn có chín con Mục Ngư nay không ngờ chỉ còn lại bốn con!
Năm con còn lại biến mất rồi!
Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Vương Lâm vung tay áo. Lập tức có ba con Mục Ngư liền bị hắn thu lấy, đang muốn thu tiếp con thứ tư thì con Mục Ngư này lại biến mất trước mắt hắn.
Da đầu Vương Lâm tê dại, ngẩng phắt đầu nhìn vào chỗ Mục Ngư biến mất, chỉ còn thấy một vùng trống trải, ngoài ra là tiếng sụp đổ ầm ầm của ba trăm giới này.
Huyền La Đại Thiên Tôn đứng nơi đó, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Vương Lâm, khóe miệng lộ nụ cười đắc ý. Hắn khi thấy bộ dáng này của Vương Lâm thì vẻ tươi cười càng tăng.
Ánh mắt Vương Lâm âm thầm lóe lên. Hắn biết Mục Ngư này vô cùng bí ẩn, là do Thất Thải Tiên Tôn năm đó nuôi dưỡng trong ba trăm tàn giới. Đây cũng là tin tức Vương Lâm thu được từ ký ức của hồn thứ ba.
Một con Mục Ngư thì không có gì kỳ lạ. Nhưng nếu hai con trống mái thì được gọi là một đôi, khí tức tương liên, dù có bị thu vào trong không gian trữ vật, dù có bị cách trở thì vẫn có thể có một tia liên lạc như trước, trừ phi một con đã tử vong!
Ý niệm này nảy ra trong đầu Vương Lâm. Hắn không chút do dự, xoay người nhanh chóng lui lại phía sau.
Đúng lúc này thì Chiến lão quỷ vốn đã sớm thanh tỉnh lại, ở trong sương mù của mặt quỷ từ rất lâu chưa xuất hiện, thân thể liền nhoáng lên một cái, bất ngờ bước ra khỏi sương mù.
Chiến lão quỷ ra khỏi sương mù của mặt quỷ, lúc này có hai lựa chọn. Một là đuổi giết Vương Lâm và hồn thứ ba, hoặc là truy kích đạo nhân bảy màu đã bỏ chạy, nhân cơ hội ngàn năm có một hắn bị trọng thương mà dung hồn!
Cho dù là dung hồn vì không có hồn thứ ba nên không thể đầy đủ, chỉ có thể hút vào chứ chưa thể dung hợp nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ. Sau khi dung nhập xong, dù tu vi vẫn như trước nhưng từ đó trở đi lại không có ai tranh cướp hồn thứ ba với mình nữa.
Hai lựa chọn này mỗi cái đều có lực hấp dẫn lớn lao đối với Chiến lão quỷ. Nếu đuổi theo Vương Lâm và hồn thứ ba trước thì Chiến lão quỷ lại hơi cố kỵ đối với cây cung của Lý Quảng. Hắn không biết là đối phương còn có lực lượng giương cung mấy lần nữa. Một khi lãng phí thời gian, để cho đạo nhân bảy màu khôi phục tu vi thì được không bằng mất!
Nhưng nếu bỏ qua cho Vương Lâm thì Chiến lão quỷ không cam lòng! Hắn muốn chính là một lần làm cả đời ăn, lưu lại cả hai người ở lại nơi này!
Ý niệm do dự trong đầu nói thì thong thả nhưng trên thực tế lại chỉ xảy ra trong chớp mắt khi Chiến lão quỷ đi ra khỏi sương mù. Đúng lúc này thì giọng nói có vẻ khàn khàn của Vương Lâm vang vọng khắp ba trăm giới đang sụp đổ này.