Một lão già mặc áo vải thô màu xanh lúc này từ trong tinh không của giới nội bước ra. Nhưng vừa mới bước được vài bước đột nhiên hắn ngẩng mạnh đầu trong mắt lộ ra vẻ kỳ dị.
-Ai đã đốt chiến hương vậy, chẳng lẽ đã có phát hiện gì.
Thân thể lão già này nhoáng lên một cái, ở trước người xuất hiện một vòng xoáy, theo mùi hương kia mà đi.
Một nam tử trung niên mặc đạo bào màu tím đang khoanh chân ngồi trên một tu chân tinh ở một giới khác, đang tản ra thần thức tìm kiếm cực kỳ cẩn thận đột nhiên cánh mũi khẽ động, dường như đã cảm thấy cái gì đó, hai mắt hắn lóe lên không cần nghĩ ngợi lập tức biến mất rời khỏi.
Tất cả đệ tử của Thất Đạo Tông đến từ Viễn cổ Tiên Vực ở giới ngoại lúc này toàn bộ đều nhận ra mùi hương ở một giới trong giới nội, đồng loạt hành động.
Còn có lục tiên phi cũng tiến vào vùng đất trung tâm của động phủ có quen biết với Vương Lâm còn có tam phi thân thể vẫn còn là xử nữ, hai người đang ở trong những giới khác nhau đồng thời nhận ra khí tức mùi hương của Thất Đạo Tông này. Lục phi kia trong mắt lộ ra vẻ oán độc, năm đó nàng may mắn thoát khỏi tay Vương Lâm lúc này cắn răng theo mùi hương mà đi.
về phần tam phi kia nữ tử này thần sắc lạnh như băng, trong mắt tràn ngập một vẻ phức tạp, do dự một chút, không biết là nên hay không nên đi. Mục đích nàng tới trung tâm của động phủ này hoàn toàn khác với những người còn lại, mục đích của nàng chỉ có một, đó chính là trở về nhà!
Nàng rất nhớ quê hương, nhớ sư môn nàng muốn rời khỏi động phủ giới này, muốn trở về Tiên Cương Đại Lục.
Trong lúc do dự, nàng cắn răng, thân ảnh biến mất.
Ngoài sự dẫn dắt của mùi hương, còn có ngọc giản trong tay của Tử Hà kia. Ngay khi ngọc giản kia vỡ nát, bên trong ba trăm tàn giới, Thanh Long chiến tướng, Huyền Vũ chiến tướng, còn có Chu Tước chiến tướng ba người đồng thời đều có cảm nhận, lần lượt tìm tới.
Còn có Chiến lão quỷ đang theo sau một đám tu sĩ, đang cau mày hoài nghi kia. Sau khi ngọc giản vỡ nát, thân thể hắn chợt dừng lại, thần sắc lập tức trở nên âm trầm, hắn quay đầu nhìn về phía sau, trong mắt lộ ra sát khí, lập tức xoay người rời khỏi.
Lại nói tới đạo nhân bảy màu kia, hắn không ngừng xuyên qua, vách ngăn của từng giới từng giới liên tiếp không thể chịu nổi, ầm ầm sụp đổ, nhưng ngay khi sụp đổ, ánh sáng bảy màu liền lóe lên đem chúng hoàn toàn ngưng đọng lại.
Bảy màu đứng ở nơi đó, nhìn khoảng không phía trước, khí tức của Vương Lâm theo sự sụp đổ của những vách ngăn kia tiêu tan, khiến cho đạo nhân bảy màu này lập tức đoán ra được nguyên nhân, hai mắt hắn lộ ra cơn giận như sóng dữ, gầm lên một tiếng điên cuồng hắn xoay mạnh người nhìn chằm chằm phía sau.
-Vương Lâm, nếu không giết được ngươi, lão phu thề không bỏ qua!
Thân thể của bảy màu bước tới, trong nháy mắt biến mất. Ở chỗ của Vương Lâm, thiên hương và ngọc giản kia lan ra một khí tức không thể che giấu, khí tức này giống như là một đám khói đen giữa ban ngày, khiến cho mọi người có thể thấy rõ ràng.