Tiên cương có một con thú tên là Mục Ngư, thân thể dài ngàn trượng, đầu miệng to lớn, là một loài rắn đất. Con thú này rất thích nuốt bùn đất, dùng tinh hoa của đại địa nuôi dưỡng thân thể, hấp thu linh khí trong thiên địa, tăng cường tâm thần.
Mục Ngư ẩn thân, thường thường sống trong đất bùn của sông ngòi, rất ít khi xuất hiện, xuyên trong đám bùn. Năm tháng trôi qua, Mục Ngư trưởng thành có thể dài tới ngàn trượng, chui qua đám bùn đất dưới sông, từ trong nền đất đi tới tiên sơn bốn phía, nhập sơn hấp thụ linh khí.
Trên Tiên Cương đại lục, loại mãnh thú như Mục Ngư hầu hết đều bị phong ấn, trở thành thần thú hộ phái của một số tông phái. Nhưng nó lại không được tu sĩ thích thú vì nó nhập sơn mạch khiến sơn mạch bị dung hòa, tuy rằng có linh tính nhưng sau thời gian dài sẽ khiến cho sơn mạch trở thành một vùng cát vàng.
Đối với kẻ cướp đoạt tiên khí như Mục Ngư này, cần phải có phương pháp trói buộc. Trên thực tế đúng là như thế. Hễ nơi nào trên Tiên Cương đại lục phát hiện ra Mục Ngư liền lập tức phong ấn.
Vương Lâm khoanh chân ngồi trên tu chân tinh, trong vùng sa mạc cát vàng này, bên tai là tiếng gió nức nở bốn phương. Gió cuốn theo từng đám cát, che phủ thiên địa, khiến cho tầm mắt trở thành một vùng hôn ám. Hiểu biết đối với Mục Ngư của Vương Lâm là từ hồn thứ ba, từ trí nhớ của Thất Thải Tiên Tôn. Năm đó hắn đã đem một con Mục Ngư còn nhỏ vào trong ba trăm tàn giới, vốn là muốn nuôi một thời gian rồi lấy ra nhưng thân thể phân chia, trở thành một chuyện tiếc nuối của hắn.
Cho tới khi Vương Lâm bỏ chạy, nhận ra được khí tức của mãnh thú, lại thấy tu chân tinh này toàn cát vàng, lúc này tâm thần mới máy động, về tới đây đặt tay lên cát vàng, trong đó thấy mơ hồ lộ ra một tia linh khí. Thần thức của Vương Lâm cũng tản ra phát hiện ra khí tức của mãnh thú này ở bên trong tu chân tinh, đủ loại biểu hiện khiến hắn phán đoán rất có khả năng nó là Mục Ngư.
-Một con Mục Ngư không hề bị hạn chế, sinh tồn trong tàn giới này đã rất lâu.nhất định sẽ phát sinh biến hóa kỳ dị. Trong tinh vực này chỉ có một tu chân tinh, hiển nhiên là những tu chân tinh còn lại đã bị Mục Ngư cắn nuốt hấp thu rồi.
Đây là tu chân tinh cuối cùng.
Thần thức Vương Lâm thu hồi lại. Tất cả mọi thứ trong tu chân tinh này liền hiện ra trong tâm thần hắn.
-Nơi này có thể tiến hành mai phục!
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên. Tay phải hắn giơ lên bắt quyết, vô số cấm chế hư ảo hiện ra đè lên nhau, hóa thành Phần Giới Cổ Tán.
Chiếc ô này vừa xuất hiện, sóng nhiệt ngập trời liền bùng lên bay thẳng lên không trung, cuốn động mây mù bay tứ tán. Từ từ, một chiếc ô khổng lồ hiện ra xuất hiện liền che phủ cả thiên địa. Sau khi chiếc ô này mở ra dung hợp với bầu trời, giống như nối liền cả trời đất vậy.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn tán ô trên bầu trời, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu tươi này vừa xuất hiện liền lập tức bùng cháy, lao thẳng lên bầu trời. Trong tiếng ầm vang quanh quẩn Phần Giới Cổ Tán từ từ biến mất. Thậm chí cả cán ô khổng lồ cũng dần dần trong suốt, cuối cùng không còn nhìn thấy nữa.