Ba trăm tàn giới, có lẽ không đủ ba trăm. Dù sao thì trong năm tháng dài đằng đẵng như vậy, có lẽ cũng có giới tự diệt vong, hoặc sớm đã bị hủy diệt từ trước.
Giờ phút này ở trong một giới, một dòng xoáy liền hiện lên trong tinh không. Một đạo cầu vồng còn không đợi cho tới khi dòng xoáy thành hình đã lao vọt ra. Thân ảnh này mặc bạch y, thần sắc thong dong. Kẻ đó chính là Vương Lâm.
Trong nháy mắt khi ra khỏi dòng xoáy, Vương Lâm xoay phắt người, tay phải giơ lên, ngưng tụ lực lượng toàn bộ cánh tay của Diệp Mịch, hóa thành thuật Tê Thiên hướng về phía hư không kéo mạnh một cái.
Những tiếng răng rắc chói tai vang lên. Hư vô phía sau bị xé tan thành một cái khe khổng lồ. Cái khe này chia đôi dòng xoáy, khiến cho dòng xoáy lập tức sụp đổ.
Tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong thời gian ngắn. Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, tiến bước về phía trước, bước vào bên trong cái khe do thuật Tê Thiên tạo thành, thân thể nhoáng lên rồi biến mất.
Trong nháy mắt khi hắn biến mất, một tiếng hừ lạnh truyền ra khắp tinh không. Tiếng ầm vang đột nhiên vang lên. Chỉ thấy bên trong dòng xoáy, thân ảnh đạo nhân bảy màu từ từ đi ra.
Ánh mắt hắn lộ hàn quang, thần sắc cực kỳ âm trầm. Nếu không phải Vương Lâm phản ứng nhanh mà dùng thuật Tê Thiên hủy diệt dấu vết của dòng xoáy, lại hơi ngăn cản được đạo nhân bảy màu thì sợ rằng hắn đã không còn cơ hội nào có thể thong dong rời đi mà trong nháy mắt sẽ bị đạo nhân bảy màu đuổi theo.
Đuổi giết liên tục diễn ra. Vương Lâm dựa vào đủ loại thần thông xuyên qua các giới. Phía sau hắn đạo nhân bảy màu giống như giòi trong xương, chỉ cần hành động của Vương Lâm hơi đình trệ là lập tức đuổi theo.
Thậm chí hành vi xuyên toa này cũng khiến cho những người trong ba trăm tàn giới chú ý. Từ từ, những đạo thần thức bỗng nhiên xuất hiện, đồng loạt ngưng tụ lại phía sau đạo nhân bảy màu, đồng loạt công kích.
-Phải nhanh một chút bỏ rơi hắn thôi. Nếu không thì cứ xuyên toa thế này sẽ lại càng khiến nhiều người chú ý. Một khi đưa Chiến lão quỷ tới, bị hai kẻ này đuổi giết thì ta càng khó thoát!
Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, từ trong một dòng xoáy xuất hiện ở một tàn giới.
Vừa định rời đi, thần sắc hắn liền biến đổi. Giới này hoàn toàn bất đồng với những giới tầm thường, tồn tại một luồng khí tức kinh người như ẩn như hiện. Luồng khí tức này hẳn là từ một mãnh thú tỏa ra.
Sở dĩ như ẩn như hiện rất có khả năng là do mãnh thú này đang ngủ say.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, trong đầu như có một tia chớp xoẹt qua nhưng không dừng lại ở giới này mà nhớ vị trí của nó, sau đó liền rời đi. Sau khi hắn rời đi, đạo nhân bảy màu bỗng xuất hiện, thần sắc hơi âm trầm. Hắn cũng đã nhận ra khí tức của mãnh thú ở nơi này. Khí tức này dù là hắn cũng hơi kinh hãi. Trong nháy mắt khi phát hiện ra khí tức này, hắn vốn tưởng Vương Lâm sẽ mượn cơ hội kích thích con thú này để tạo thành hỗn loạn bỏ chạy. Nhưng Vương Lâm lại không làm như vậy.