Giờ phút này tướng lãnh mặc bạch giáp không thể lui lại phía sau nữa. Đây không phải là đấu pháp chính thức, có thể tiến lui theo ý muốn. Đây là đánh cờ, là một trận cờ giết chóc, giống như chiến trường tu la chính thức.
Trong chiến trường, nếu đại tướng mà lui sẽ khiến khí thế giảm mạnh. Nhất là lúc này Vương Lâm đang gào thét đánh tới, hắn lại càng không thể lui lại!
Lui chứng tỏ là hắn sợ Vương Lâm. Lui hắn rất có khả năng không còn cơ hội thắng nữa! Dù sao thì thời gian trôi qua, Vương Lâm càng giết chóc nhiều lại càng cường đại!
Hắn mặc dù có thể lựa chọn giết chóc nhưng khí thế lúc này nếu đã lùi lại thì không thể so với Vương Lâm nữa!
-Sát!
Thần sắc chiến tướng mặc bạch giáp dữ tợn, trong tiếng gầm nhẹ, bạch mã vằn hổ ở dưới thân liền hí vang lao về phía Vương Lâm!
Lúc này từ trên trời cao nhìn xuống, phía đông của trận chiến vô tận này, hai cơn gió lốc một đen một trắng đang cách nhau ngàn trượng, không ngừng áp sát. Dù là màu trắng hay màu đen thì cũng vừa tiến bước vừa không ngừng giết chóc, tranh thủ khoảng cách ngàn trượng này để khiến mình đạt được ưu thế lớn nhất!
Tiếng kêu thảm thiết vang động không gian. Người chết vô số, hai cơn lốc đen trắng càng lúc càng gần!
Bạch Hổ chiến tướng trên bầu trời khiếp sợ, thần sắc vặn vẹo, tâm thần dung nhập vào chiến tướng mặc bạch giáp ở phía dưới, không ngờ lại khiến phía sau chiến tướng mặc bạch giáp mơ hồ hiện lên một con mãnh hổ!
Mãnh hổ này to lớn ngập trời, hướng về phía Vương Lâm gầm thét!
Thậm chí ngay cả bạch mã dưới thân chiến tướng mặc bạch giáp lúc này thoạt nhìn cũng như hóa thành một con Bạch Hổ, trong lúc lao tới liền phát ra tiếng gầm kinh thiên động địa!
Toàn thân Vương Lâm tràn ngập hắc khí, bao phủ hắc mã dưới thân, mái tóc bạc trắng tung bay, trong tay cầm hắc đao dài hơn một trượng, thoạt nhìn giống như một thanh đồ đao khai thiên!
Những giọt máu tươi từ trên thanh đao nhỏ xuống, mùi máu tanh bốc lên ngập trời.
-Hổ thì đã sao, hôm nay Vương mỗ muốn chém hổ!
Sát khí trong mắt Vương Lâm lóe lên, lộ ra hàn khí ngập tràn, hắc khí hóa thành gió lốc cuốn ra bên ngoài thân thể, hình thành một hư ảnh khổng lồ.
Người khổng lồ này không phải là Đạo cổ Diệp Mịch mà là Đạo cổ Vương Lâm!
Năm trăm trượng, bốn trăm trượng, ba trăm trượng.hầu như chỉ trong nháy mắt khoảng cách giữa hai người chỉ còn không tới một trăm trượng! Khoảng cách một trăm trượng trong nháy mắt bị rút ngắn!
Trong tích tắc hai người đã áp sát!
-Sát!
Chiến tướng mặc bạch giáp ngẩng phắt đầu, phát ra một tiếng rống kinh thiên động địa!
Vương Lâm lại bất đồng. Hắn không phát ra bất cứ âm thanh nào mà trầm mặc, hắc mã dưới thân cất bước, tay phải vung trường đao giơ lên chém xuống một hình vòng cung tử vong. Ánh đao màu đen kia giống như dung hợp cùng với bầu trời hôn ám, giống như thay thế vầng trăng máu ở phía sau.
Một đao chém ra khiến thiên địa biến sắc, phong vân cuồn cuộn, bầu trời như sụp đổ. Tất cả ngưng tụ lại trong một đao này!
Trường thương của chiến tướng mặc bạch giáp phát ra bạch quang chói mắt, trong nháy mắt khi áp sát Vương Lâm liền đâm ra. Hư ảnh Bạch Hổ phía sau vặn vẹo, lao thẳng về phía trường thương, trong nháy mắt liền dung nhập vào trong đó. Từ xa nhìn lại, đây đâu phải là trường thương gì mà rõ ràng là một con Bạch Hổ đang vồ mồi!