Không lâu sau, tứ đại chiến tướng cùng đệ tử của Thất Đạo Tông năm xưa đều bước vào nơi này. Còn có mấy tiên phi cùng đi. Trong nháy mắt khi bọn họ tiến vào đây, thần sắc đều lộ vẻ phức tạp.
Trong đó có một người là tiên nhân đến từ viễn cổ tiên vực của giới ngoại, thầm than, thân thể nhoáng lên tiến về phía trước, không khiến cấm chế nơi này biến hóa chút nào, chậm rãi đi tới gần đại đỉnh.
Phía sau hắn, tất cả mọi người đều nhìn về phía đống đổ nát dưới chân, trong đó có mấy người ánh mắt chợt sững lại.
Nhưng cũng có mấy người giống viễn cổ tiên vực tiên nhân kia không hề phát hiện ra điều gì, cất bước đi vào trong đống đổ nát. Nhưng ngay khi bọn họ tiến vào, đột nhiên một sợi tơ màu đỏ xuất hiện trước người bọn họ, bộc phát ra ánh sáng chói mắt, trực tiếp bao phủ lấy bọn họ.
Tiếng chấn động ầm ầm vang lên. Những sợi tơ máu này không ngừng xuất hiện trên bầu trời đống đổ nát dày đặc hình thành một rào cản. Những người bên trong tơ máu kia lúc này kêu lên thảm thiết, nhanh chóng lui lại phía sau.
Biến cố đột ngột này khiến cho viễn cổ tiên vực tiên nhân bình yên vượt qua nơi này sửng sốt, xoay phắt người lại. Khi thấy phía sau có một tấm màn tơ máu ngăn cách, ánh mắt hắn lộ vẻ sợ hãi. Hắn không do dự một chút, lập tức xoay người bước vào bên trong đại đỉnh.
Chưởng Tôn bí mật ẩn thân ở cạnh đó lúc này hai mắt lóe sáng, khóe miệng lộ nụ cười lạnh.
Tạm không nói tới chuyện ở nơi này nữa. Viễn cổ tiên nhân may mắn vượt qua được đống đổ nát dung nhập vào trong đại đỉnh là một lão già. Đây là đệ tử của Thất Đạo Tông, tu vi cũng không cao. Lúc này hắn ở trong thiên địa hôm ám của đại đỉnh, nhìn đóa hoa khổng lồ và ba trăm giọt sương trước mặt mình.
Ba người tiến vào trước hắn lúc này đã biến mất. Đệ tử Thất Đạo Tông này đứng đó hơi do dự một chút, cẩn thận nhìn đóa hoa hồi lâu, sau đó lựa chọn một giọt sương, chậm rãi dung nhập vào trong đó.
Ngay trong tích tắc khi lão già dung nhập vào trong giọt sương, Vương Lâm ngồi trên đỉnh núi, đang khoanh chân đột nhiên ngẩng đầu nhìn về bầu trời.
-Tới rồi, đây là người đầu tiên! Đáng tiếc là tu vi không cao.loại tu vi này mà cũng muốn tới đục nước béo cò, không thèm để ý tới cảnh cáo của ta thì đúng là muốn chết! Lấy hắn thí nghiệm quy tắc nơi này của ta một chút cũng tốt!
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, thần thức tản ra chăm chú nhìn về một phía trên tinh không. Nơi đó đột nhiên xuất hiện một dòng xoáy.
Dòng xoáy nọ không ngừng xoay tròn, trong đó chậm rãi xuất hiện một thân ảnh mơ hồ. Thân ảnh nọ rất nhanh ngưng tụ lại, trong nháy mắt khi hoàn toàn rõ ràng thì dòng xoáy liền biến mất.
Thân ảnh đó chính là lão già vận khí tốt của Thất Đạo Tông. Hắn vừa xuất hiện lập tức hai mắt lộ vẻ cảnh giác, thần thức tản ra quét ngang nơi này. Nhưng với tu vi của hắn thì không thể phát hiện ra sự tồn tại của Vương Lâm.