Trong hư vô của cả Thái cổ Tinh Thần giới ngoại lúc này truyền ra những tiếng nổ ầm ầm. Tiếng vang này càng lúc càng lớn, cuối cùng hình thành sóng âm gào thét. Tinh không lập tức bị một đám sương mù bao phủ. Đám sương mù này quay cuồng, giống như bên trong tồn tại vô số mãnh thú vậy.
Cả giới ngoại, từng tấc tinh không, từng tấc hư vô đều như vậy. Một luồng uy áp từ xa xôi truyền ra từ giới nội, bao phủ cả động phủ giới.
Dưới uy áp này, tất cả tu sĩ Thái cổ Tinh Thần giới ngoại thân thể đều run rẩy kịch liệt. Bọn họ đều không biết là đã xảy ra chuyện gì.
Tiếng ầm vang trong tinh không này giống như tận thế, khiến tất cả những người nghe thấy đều cảm thấy áp lực. Dưới áp lực này, ai nấy đều hít thở không thông.
Vô số mãnh thú cũng như vậy. Dù mãnh thú có tu vi mạnh mẽ tới mức nào, giờ phút này thân thể đều run rẩy. Một chút ký ức vốn đã bị chôn chặt, tiêu tán trong truyền thừa lúc này từ từ xuất hiện trong đầu một số mãnh thú.
Ký ức này là một loại sợ hãi đối với trời đất là do tổ tiên chúng lưu lại, vốn vĩnh viễn không thể hiện lên nữa nhưng vào giờ phút này chúng lại không thể tự khống chế được!
Cùng với sự biến hóa kịch liệt của Thái cổ Tinh Thần, sương mù trong tinh không càng ngày càng đậm cuối cùng như ngăn cản toàn bộ tầm mắt chiếm cứ toàn bộ tinh không giới ngoại.
Sương mù này hiện ra rất bất ngờ, căn bản không để cho người ta có cơ hội phản ứng.
Đúng lúc này, trong một địa phương ở Thái cổ Tinh Thần, tinh không chấn động. Từ bốn phương tám hướng có những mảnh nhỏ xuất hiện. Nhưng mãnh nhỏ này nhìn giống như những hòn đá nhanh chóng ngưng tụ lại một chỗ, bất ngờ hóa thành một tấm đá lớn. Tấm đá này không có quy tắc, giống như là một bộ phận bị phá vỡ nào đó.
Chúng từ trong hư vô biến ảo ra, do bụi bậm ngưng tụ mà thành. Tấm đá lớn kia tỏa ra một luồng khí tức tang thương. Khi nó ngưng tụ thành hình, lập tức gào thét lao về giới nội!
Vào giờ phút này, trong Thái cổ Tinh Thần giới ngoại, Chưởng Tôn ở trong đại điện mở bừng đôi mắt trong đó hiện lên vẻ hoảng sợ. Hắn nhanh chóng đứng dậy bước tới, trong nháy mắt đã xuất hiện tại vùng tinh không tràn ngập sương mù.
Hắn nhìn về phía xa xa, vẻ kinh hãi trong mắt bùng lên!
-Hồn thứ ba thức tỉnh! Trung tâm động phủ lại mở ra một lần nữa!
Sắc mặt Chưởng Tôn tái nhợt nhưng không chút do dự, thân thể nhoáng lên, lao thẳng về giới nội.
Đồng thời trong lúc này, ở các khu vực của giới ngoại, mấy tiên phi, kể cả người được Vương Lâm thả ra khỏi vùng đất cổ mộ kia lúc này đều bừng tỉnh từ trong đả tọa. Các nàng bỗng nhiên nhìn về tinh không, thần sắc bất đồng, có sự kích động, phức tạp, cũng có hoảng sợ.