Ngư ông túm lấy con cá là một hán tử ba mươi tuổi. Hán tử này dáng người không khôi ngô, ngược lại hơi suy nhược nhưng thần sắc lại lộ vẻ hào hiệp, thoạt nhìn không giống người đánh cá mà lại càng giống một văn nhân thư sinh hơn.
Hắn nhìn con cá trong tay, ánh mặt trời chiếu lên bụng cá tỏa ra những tia sáng trắng, lờ mờ nhìn lại có vẻ bất phàm.
Nam tử mỉm cười, bỏ con cá vào trong một cái nồi đất, xách nó trở về.
Vương Lâm nhìn thấy cảnh tượng này, đáp án mà hắn suy đoán tràn ngập trong tâm thần. Cảnh tượng trước mắt hắn mờ nhạt đi. Hắn trầm mặc đi theo nam tử này. Chỉ thấy khoảng một nén nhang sau, bên trong rừng trúc dọc bờ sông đã xuất hiện một căn nhà đơn giản.
Bốn phía căn nhà có một cái sân có hàng rào bằng trúc, trong nhà còn có chút âm thanh phát ra. Một nữ tử bụng đã lớn đang cho gà ăn Nữ tử này mặc tố y nhưng không thể làm mất đi dung nhan xinh đẹp của nàng. Lúc này trong tay nàng đang cầm một cái bát, rãi thóc ra xung quang.
Làm được một lúc, nữ tử này đưa tay lau mồ hôi, một tay đặt trên lưng, ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa, giống như đang đợi nam nhân của mình trở về.
Lúc này đã quá trưa, ánh mắt cũng không quá chói mắt. Chẳng bao lâu sau, những tiếng bước chân vang lên trong rừng trúc, vẻ tươi cười trên mặt nữ tử này càng tăng lên.
-Tố nhi, ta câu cho nàng một con cá này.
Tiếng bước chân ngừng lại, có tiếng lạch cạch vang lên. Cánh cửa trúc bị đẩy ra. Nam tử kia mang theo cái nồi đất đi vào.
-Chỉ là đột nhiên thèm ăn cá, nhịn một chút là qua, chàng thật là.
Ánh mắt nữ tử lộ vẻ ôn nhu.
Nam tử cười ha hả đỡ lấy thê tử, cùng nhau đi vào phòng.
Nửa ngày sau khói bếp lượn lờ bốc lên cao. Từ xa nhìn lại, làn khói kia như một bức tranh, có vẻ đẹp của chốn điền viên.
Thân ảnh Vương Lâm lơ lửng trong rừng trúc, nhìn thấy tất cả, trầm mặc không nói. Hắn mơ hồ rõ ràng, lúc này sợ rằng chính là lần luân hồi cuối cùng của hồn thứ ba rồi.
Ba ngày sau trong một đêm khuya, thiên địa biến sắc, phong vân cuồn cuộn, sấm sét ầm vang, nước mưa to như hạt đậu ào ào trút xuống, rơi lên rừng trúc phát ra những tiếng lào xào.
Thiên địa giống như bị nhấn chìm trong màn mưa này. Thỉnh thoảng có những tia chớp xẹt qua phía chân trời, chiếu sáng cả rừng trúc.
Nữ tử bụng bầu trong nhà nhỏ lúc này đang nằm trên giường, phát ra những tiếng kêu thống khổ, hai tay nắm chặt lấy một cái chăn. Ở bên cạnh nàng là một bà đỡ.
Ở ngoài phòng, vẻ mặt nam tử trầm ổn nhìn màn đêm mưa gió nhưng hai nắm tay hắn nắm chặt, biểu lộ ra sự lo lắng trong nội tâm.