Phách thứ năm màu lục. Lục là gốc rễ của cây cối, cây cối có thể sinh cành đẻ nhánh, là do bản năng của Thất Thải Tiên Tôn biến thành. Người sinh ra từ phách này thì nếu là phàm nhân sẽ có đông con cái. Nếu là tu sĩ thì tu vi không nhất định phải cao lắm nhưng giống như cây cố đâm chồi nảy lộc, am hiểu nhất là thuật phân thân!
Phách màu lục này cuối cùng cũng đã tiêu tan trong tinh không. Nhưng Vương Lâm vẫn có thể nhìn thấy trong tích tắc khi nó tiến vào luân hồi, bên trong đó có một thân ảnh mơ hồ.
-Tán Linh Thượng nhân. Là hắn.
Vương Lâm thì thào, tâm thần rung động, giống như đã tích lũy từ hai ngàn năm trước vào lúc này bộc phát.
Phách thứ sáu màu lam. Ánh sáng của nó lộ ra một loại cảm giác bất đồng, ôn nhu như nước, một loại cảm giác lạnh giá như băng!
Phách màu lam thứ sáu này chính là tình cảm của Thất Thải Tiên Tôn khi còn sống biến thành. Cho dù hắn có nhiều phi tử nhưng hắn lại chỉ có một đạo lữ duy nhất. Đó chính là Phàn San Mộng.
Phách thứ sáu do tình hóa thành này ẩn chứa tâm tình phức tạp của Thất Thải Tiên Tôn. Hắn yêu Phàn San Mộng nhưng đồng thời cũng hận nữ tử này. Yêu hận đan xen, bởi vậy phách thứ sáu cũng bất đồng.
Phách thứ sáu này không phải là một nam tử mà là một nữ tử!
Từ trên thân thể nữ tử này truyền ra khí tức khiến tâm thần Vương Lâm ầm ầm chấn động, phải ngẩng phắt đầu nhìn tới, ánh mắt lộ vẻ không thể nào tin nổi. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới không ngờ cả nàng cũng là do một phách của Thất Thải Tiên Tôn biến thành!
Trong nháy mắt khi phách thứ sáu tiêu tán, trong đó mơ hồ hiện lên một thân ảnh. Thân ảnh này ẩn chứa vẻ lạnh lùng và ôn nhu, lần lượt thay đổi phức tạp, bị chôn chặt từ rất lâu khiến cho nàng lúc này lạnh như băng!
-Mộc Băng Mi.
Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt. Hắn nhận ra thân ảnh mơ hồ đó là ai. Hắn không dám tin tất cả là sự thật!
Nữ tử Mộc Băng Mi này lần lượt thay đổi từ ôn nhu tới lạnh lùng như băng. Cả đời này của nàng, cũng có thể nói là qua vô số lần luân hồi đều như vậy! Tình cảm mà Vương Lâm dành cho nàng vô cùng phức tạp!
Thất phách chia lìa đều trở thành thân thể độc lập, tuy còn có chút liên lạc với nhau nhưng rất nhạt nhòa, rất mơ hồ, hầu như không thể nhận ra. Nếu tam hồn không tản ra thì thất phách sẽ không bao giờ tiêu tán, giống như người thường luân hồi ngàn vạn lần.
Phách thứ bảy màu tím, tím tới cực điểm. Màu tím này nhận lấy tất cả sự điên cuồng trong nháy mắt trước khi Thất Thải Tiên Tôn sụp đổ, cũng mang theo sự phẫn nộ và điên cuồng cả đời hắn, mang theo vẻ không cam lòng nồng đậm!
Hắn hận thiên, hận địa, càng hận nữ tử hắn yêu. Hắn khi còn sống có lẽ rất vẻ vang nhưng hắn lại là một người có cuộc đời đáng buồn. Cho tới khi hắn sụp đổ, sự phẫn nộ và điên cuồng đó không thể nào tiêu tan mà dung hợp vào trong phách thứ bảy này!