Giống như đạo nhân bảy màu năm đó tiến vào trong huyễn cảnh, lúc này Vương Lâm dùng Thanh Thủy dẫn dường, mượn tấm buồm mặt quỷ thi triển, tự thân tiến vào bên trong huyễn cảnh, truy tìm bí ẩn từ cách đây vô hạn năm tháng.
Trong huyễn cảnh này, bầu trời là một màu huyết sắc, mặt đất toàn bộ là màu nâu, tỏa ra mùi máu tươi gai mũi. Mùi máu này quá nồng, vừa xuất hiện ở nơi này Vương Lâm đã cảm thấy máu huyết như ứ đọng ở ngực, giống như cả người bị một tảng đá lớn đè nặng, không thể hít thở nổi.
Đưa mắt nhìn lại, Vương Lâm thấy trên mặt đất nơi này đầy những thi hài. Đám thi thể này rất ít cái đầy đủ hầu hết đều là tay chân cụt.
Trong những cái đầu lâu hoàn chỉnh, đôi mắt vẫn còn hiện rõ vẻ sợ hãi khi còn sống, trong đồng tử còn ghi lại một thân ảnh cuối cùng họ nhìn thấy.
Phải nói đây chính là một hoàng cung của phàm gian, vốn vô cùng huy hoàng nhưng lúc này lại bị máu tươi tràn ngập, toàn bộ tử vong.
Tiếng nổ ầm ầm truyền ra từ bên trong, khói bụi mù mịt. Vương Lâm nhìn thấy một tòa cung điện sụp đổ. Trong khi nó sụp đổ, một nam tử mặc huyết y tay phải nắm một lão già mặc hoàng bào, thần sắc lạnh như băng nhưng lại tỏa ra sát khí điên cuồng bước ra.
-Năm đó tộc của ngươi khiến nhà ta tan nát hôm nay Thanh Thủy ta xin trả hết!
Nam tử kia vung tay một cái, toàn thân lão già mặc hoàng bào liền nổ tung, máu tươi văng khắp nơi, dính lên người lên mặt hắn.
Cùng lúc đó, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện mấy trăm đạo cầu vồng, trong đó có mấy trăm tu sĩ thượng cổ vọt tới, tiếng gió rít kinh thiên động địa, trong nháy mắt đã ở trên bầu trời của hoàng cung.
Trong tích tắc khi bọn họ ập tới Thanh Thủy ngẩng phắt đầu, hai mắt lộ hồng quang yêu dị. Hồng quang kia lóe lên, trực tiếp bay ra từ hai mắt hắn, hóa thành một tia chớp màu đỏ ầm ầm lóe qua bầu trời, xuyên thấu qua thân thể đám tu sĩ này.
Trong thời gian ngắn, tia chớp màu đỏ này ầm ầm chấn động, khiến thân thể đám tu sĩ run rẩy, đột nhiên nổ tung.
-Cực Cảnh.
Vương Lâm đứng ở nơi này, nhìn nam tử dính đầy máu tươi, trong mắt xuất hiện vẻ minh ngộ.
-Đây chỉ là huyễn cảnh tầng thứ nhất, là ở quốc gia của Thanh Thủy năm đó.
Vương Lâm cất bước, giẫm lên mặt đất đầy máu tươi, đi về phía nam tử.
Từng bước một, máu tươi nhiễm đỏ mặt đất. Mùi máu tươi tỏa ra nồng nặc, mang theo cừu hận của Thanh Thủy, mãi vẫn không tan nửa điểm.
-Trời nếu cản ta thì ta diệt trời, tiên nếu ngăn ta thì ta thí tiên!
Vẻ mặt Thanh Thủy bừng bừng sát khí, ngẩng đầu nhìn lên cả trăm tu sĩ đang tan nát trên bầu trời. Sát khí trên người hắn cuồn cuộn bùng lên.