Nhìn ánh trăng trong đêm, gió nhẹ mơn man, mái tóc bạc của Vương Lâm bị thổi bay vài sợi, tung bay theo gió. Ngọn gió rất dịu dàng, như bàn tay của Lý Mộ Uyển, vuốt ve khuôn mặt tang thương theo năm tháng của Vương Lâm.
Giống như ngàn năm trước.
Một đêm này có trăng sao, một đêm khó ngủ. Một đêm này có Lý Mộ Uyển làm bạn, trong lòng Vương Lâm bình tĩnh lại, không còn cô đơn.
Gió thổi qua cũng thổi tới Tỵ Thiên Quan, gợn lên mái tóc của Lý Mộ Uyển đang ngủ say trong đó, nhu hòa lướt qua.
Mái tóc mượt mà trong Tỵ Thiên Quan như muốn tung bay, nhưng cuối cùng lại mất đi lực lượng mà từ từ hạ xuống.
Cho tới khi ánh trăng càng sáng Vương Lâm nhìn thấy trên một ngọn núi xa xa, trong ánh trăng có một thân ảnh già nua. Thân ảnh đó bị lam quang tràn ngập, ở bên cạnh đó còn có một nữ tử.
Nữ tử đó chính là Lý Thiến Mai.
Hai phụ tử này dường như đã tới từ rất lâu rồi, thấy Vương Lâm nhập mộng, thấy nước mắt hắn rơi trên người Lý Mộ Uyển. Khi Vương Lâm nhìn lại, nữ tử kia quay người cùng phụ thân nàng dần dần đi xa trong ánh trăng.
chỉ có điều bóng lưng kia cũng rất cô độc. Thân ảnh nữ tử kia lại càng như thế.
Vương Lâm nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào. Đêm nay là thuộc về hắn và Lý Mộ Uyển, không phải là của người khác.
Trăng sáng dần dần bị ánh bình minh nơi chân trời làm tiêu tán đi, khiến cho mặt đất mơ hồ ngoài ánh trăng ra còn có ánh sáng thứ hai. Giờ phút này Vương Lâm mở đôi mắt, nhìn Lý Mộ Uyển trong Tỵ Thiên Quan. Một cái liếc mắt này như ngàn năm đã trôi qua.
-Uyển Nhi, chờ ta .
Vương Lâm thì thào, tay phải giơ lên nhẹ nhàng vung về phía trước. Tỵ Thiên Quan hóa thành một đám u quang tiêu tán trước mặt hắn, bị hắn trân trọng thu lại. Hắn đón ánh bình minh đang ló dạng, thở dài một hơi.
-Lúc này tìm kiếm hồn thứ ba có đạo nhân bảy màu, có đám người Chiến lão quỷ. Có lẽ từ bọn họ đã lần ra chút đầu mối.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thì thào mở miệng.
Ngoài tinh không của tiên giới, đúng như Vương Lâm dự đoán, tứ đại chiến tướng trải qua mối nguy thiên đạo cũng không từ bỏ tìm kiếm hồn thứ ba. Lúc này bốn người đang ở trong Vân Hải tinh vực, kết thành một trận pháp. Hồ lô khổng lồ lơ lửng trên đầu bọn họ lúc này phun ra rất nhiều sương mù.
Sương mù này giống như đang chỉ dẫn, tản ra và nhúc nhích không ngừng, mang theo bốn người thong thả tiến tới. Bọn họ đi ngang qua một vùng tinh không, đi qua những đại lục lơ lửng, ở trong Vân Hải tinh vực này di động tới La Thiên.
Phía sau bọn họ, vẻ mặt Chiến lão quỷ âm trầm, yên lặng đi theo. Đôi bên dường như bảo trì một sự cân bằng, đều mặc kệ đối phương.
Một lúc lâu sau hồ lô trôi trên đỉnh đầu tứ đại chiến tướng đột nhiên phun ra nhiều sương mù hơn. Đám sương mù này ầm ầm tràn ra, cuốn động tám phương, bất ngờ hình thành một thân ảnh khổng lồ.