Nhưng lúc này hắn sau khi bình tĩnh trở lại thì lại không có phương pháp nào để quên đi.
-Lại một năm nữa lại tới ngày này.
Vương Lâm khổ sở cúi đầu ngồi xuống.
Giờ phút này, bên trong ngọn núi, Huyền La Đại Thiên Tôn đứng ở nơi đó, ánh mắt nhìn Vương Lâm.
Sau khi khoanh chân ngồi xuống, Vương Lâm hít sâu một hơi, tay phải giơ lên hướng về hư không chụp một cái. Lập tức tấm buồm mặt quỷ xuất hiện, bao phủ lấy toàn thân hắn.
Giống như hắn không muốn để ai thấy dáng vẻ của bản thân trong ngày này vậy. Hắn thầm muốn một mình vượt qua ngày hôm nay.
Bầu trời tiên giới xanh biếc, ánh mắt không biết từ nơi nào tới, từ bầu trời tỏa xuống bao phủ mặt đất. Ánh sáng này không nóng mà rất ấm áp.
Ngọn núi nơi Vương Lâm ngồi bốn phía đều an tĩnh. Hắn ở bên trong tấm buồm mặt quỷ, ngẩng đầu nhìn bầu trời, rất lâu.rất lâu.
-Uyển Nhi.nhanh thôi, ta sẽ tới Tiên Cương đại lục.ở đó ta nhất định có biện pháp khiến nàng thức tỉnh.hãy tin ở ta, tin ở ta.giống như lời hứa của ta đối với nàng năm đó, cho dù là trời muốn nàng chết thì ta cũng sẽ cướp nàng trở lại!
Vương Lâm ngồi ở đó, bởi vì sự yên tĩnh bốn phía khiến trái tim hắn lại càng nhớ nhung và đau khổ.
Vương Lâm mơ hồ có cảm giác thời gian mình ở trong động phủ giới này không còn dài nữa. Hắn rất có khả năng sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này, tới Tiên Cương đại lục xa lạ kia.
Cả đời này Vương Lâm đã đi qua rất nhiều địa phương xa lạ, sự cô đơn làm bạn với hắn suốt cả đời. Nhưng hắn dù cô đơn nhưng vẫn có thể có Lý Mộ Uyển làm bạn. Có nàng ở bên cạnh, hắn vẫn có thể chịu đựng được.
-Hôm nay là một ngày đặc biệt. Uyển Nhi, nàng còn nhớ không.
Vương Lâm không nhớ tuổi của mình, không nhớ ngày sinh của mình nhưng hắn lại nhớ rõ một ngày này cách đây cả ngàn năm.
Ngày này hắn sẽ không bao giờ quên. Hắn cũng muốn vượt qua, cũng muốn cho mình quên đi, hoặc chôn chặt dưới đáy lòng, hoặc bế quan cho thời gian mấy năm trôi qua.
Nhưng nhiều lúc hắn một mình ngồi uống rượu. Vị cay đắng của rượu chảy xuống cổ họng giống như thiêu đốt nhưng hắn lại không cảm thấy gì. bởi vì trong thể xác và tinh thần hắn, nỗi nhớ nhung, đau khổ, hiu quạnh đã thay thế toàn bộ mọi cảm giác. Cho dù là thứ rượu mạnh nhất thiên hạ thì cũng không thể làm tan đi chút nào!
-Uyển Nhi, ta đã tiếp nhận Lý Thiến Mai rồi, xin lỗi nàng.
Vương Lâm trầm mặc, ở bên trong tấm buồm mặt quỷ, tay phải cầm lấy một bầu rượu, ngửa mặt lên trời uống một ngụm.
-Loại ân tình này ta không có cách nào báo đáp nổi. Uyển Nhi.cả đời này ta không muốn dính tới bất cứ chuyện tình cảm nào nữa. Bởi vì nàng mất đi đã khiến cho ta cảm nhận được nỗi đau đớn của tình cảm.ta không chịu nổi.