-Ngươi cũng nhận ra lão phu?
Thân ảnh mơ hồ kia truyền ra âm thanh bình thản, rơi vào tai lão già họ Mã khiến tâm thần hắn lại chấn động một lần nữa, liên tục lùi lại phía sau.
Hàm răng lão già họ Mã này run lập cập. Hắn nhìn thân ảnh mơ hồ kia, giờ phút này đã không còn thấy rõ ràng chút nào. Loại mơ hồ này không phải là do thần thông tạo thành mà lại một loại uy áp độc nhất thuộc về cửu dương!
Trên Tiên Cương đại lục, cửu dương trong truyền thuyết trừ phi là hạng người đồng tộc hoặc đồng tông, nếu không ngoại nhân rất hiếm khi có thể biết được tướng mạo của họ. Tu vi dù sao cũng cách biệt quá lớn. Hơn nữa từ Đại Thiên Tôn tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị, có thể khiến thân ảnh trong cửu dương mơ hồ, nếu không muốn người ta nhìn rõ thì dù đều là một trong cửu dương cũng khó có thể nhìn thấy diện mạo chính thức của đối phương.
Thế thì càng không nói tới những kẻ mà trong mắt Huyền La Đại Thiên Tôn yếu ớt như những con kiến hôi!
Trong nháy mắt khi lời nói này truyền ra, tay phải Huyền La Đại Thiên Tôn vuốt khẽ một cái. Một tiếng ầm ầm vang vọng khắp thiên địa. Lão già đã mất đi áo giáp lúc này hóa thành một đám máu huyết tiêu tán trong tay Huyền La Đại Thiên Tôn.
Tùy ý giết người như thế, tay phải Huyền La Đại Thiên Tôn lại vung lên, giống như muốn vứt khí tức tử vong kia, xoay người, ánh mắt đảo qua thân thể những kẻ còn lại.
Ánh mắt hắn nhìn tới khiến cho tất cả mọi người ở đây đều run rẩy tâm thần. Từ lão già họ Mã và Vân Dật Phong, đám người còn lại hai chân đều mềm nhũn, đồng loạt quỳ gối xuống mặt đất mà run lẩy bẩy.
Lão già họ Mã cắn chặt hàm răng, mạnh mẽ khiến mình ổn định thân thể nhưng hai chân run rẩy đã tới cực hạn của hắn.
Sắc mặt Vân Dật Phong lúc này tái nhợt, mồ hôi lớn như hạt đậu không ngừng túa ra, trong nháy mắt đã ướt đẫm quần áo. Ánh mắt Huyền La Đại Thiên Tôn đảo qua khiến tâm thần hắn ầm vang. Dường như hôm này cả thiên không đang đặt trên người hắn, khiến hắn không thể không quỳ xuống mà cúng bái. Nhưng lòng kiêu ngạo lại không cho phép hắn quỳ xuống!
Giờ phút này hắn run rẩy, thân thể phát ra tiếng bùng bùng, giống như huyết mạch xương cốt toàn thân đều đang bị đè ép vậy.
-Tên nhóc này cũng không tệ lắm!
Huyền La Đại Thiên Tôn chắp tay sau lưng, đứng trên bầu trời, ánh mắt đảo qua Vân Dật Phong một lần nữa.
-Dưới uy áp của bổn tôn mà có thể kiên trì như vậy, đúng là khó có được. Đáng tiếc là ngươi không phải là người của Đạo cổ nhất mạch của bổn tôn.đáng tiếc.
Huyền La Đại Thiên Tôn than nhẹ, trong nháy mắt khi ánh mắt thu hồi khỏi người Vân Dật Phong, hắn không còn có thể chịu đựng thêm, phun một ngụm máu tươi, bịch một tiếng liền quỳ gối trên mặt đất.
Lão già họ Mã kia cũng chỉ kiên trì được thêm vài nhịp thở, khuôn mặt tái nhợt, cười khổ một tiếng liền bỏ cuộc. Hắn biết nếu mình tiếp tục chống cự thì hẳn phải chết. Thần sắc hắn ảm đạm quỳ gối lặng im ở đó.