Lời nói của lão già trong tháp cao vang vọng trong thiên địa truyền vào tai Vương Lâm cũng khiến cho Vân Dật Phong của Quy Nhất tông nghe được. Vân Dật Phong này âm thầm nhíu mày.
Hắn là người tính tình bình thường rất tùy tiện nhưng đó chỉ là bên ngoài mà thôi. Nội tâm của hắn rất cuồng ngạo, đã ăn sâu vào trong cốt tủy. cũng bởi vì ngạo khí này nên hắn khinh thường không thèm dùng lời nói nhục mạ đối phương.
Loại chuyện này đối với hắn mà nói rất hạ mình.
Giờ phút này Vân Dật Phong cau mày, nhìn Vương Lâm một cái, thở dài một tiếng, thân thể uể oải rời đi, không hỏi tới chuyện này nữa.
Trong tầng thứ ba của ngọn tháp, sau khi lời nói truyền ra, một vầng sáng màu lục lóng lánh, bên trong lại có ánh vàng lần lượt xen kẽ, hóa thành quầng sáng hai màu nhanh chóng tràn tới. Cùng lúc đó một lão già mái đầu bạc trắng, thần sắc kiêu ngạo từ bên trong tầng thứ ba bước ra.
Toàn thân lão già này tỏa ra khí tức mộc và thổ của Ngũ Hành, trong nháy mắt khi xuất hiện liền có hư ảnh một cây đại thụ che trời và một cơn lốc đất cát ầm ầm hiện ra phía sau.
Một luồng uy áp Không Huyền trung kỳ bước thứ ba từ trên người lão già tràn ra, bao phủ tám phương.
Ngay khi đi ra, tay phải hắn giơ lên hướng về phía tháp cao vung một cái, lập tức tạo thành một quầng sáng bao quanh tháp cao, hình thành một tầng phòng hộ. Lực lượng này rất mạnh muốn phá vỡ ít nhất phải mất nửa ngày!
-Xông vào Ngũ Hành đại trận, Cửu Chuyển Tâm Luân, thằng nhãi con này thật to gan. Hôm nay ngươi đã tới đây thì đừng hòng đi được nữa. Ta phải cho ngươi biết nơi này không phải là nơi Đạo Cổ nhất mạch các ngươi có thể tiến vào!
Ánh mắt lão già lộ hàn quang, nhìn về phía Vương Lâm.
-Trước tiên bắt ngươi, để cho người lớn trong nhà ngươi phải tới tạ tội!
Hắn không biết Vương Lâm là tu sĩ trong động phủ giới, chỉ sau khi nhìn thấy Đạo cổ lực của Vương Lâm liền nghĩ đối phương nhất định là người của Tiên Cương đại lục!
Mà hắn cũng không nghĩ rằng Vương Lâm một mình tới đây, rất có khả năng là còn người khác của Đạo cổ nhất mạch tới nữa. Mục đích của bọn họ sợ rằng cũng không phải tham gì đồ vật trong động phủ giới này, mà chỉ muốn tìm Diệp Mịch!
Tất cả đều là do hắn phán đoán, lúc này lại càng tưởng rằng suy nghĩ của mình chính xác mười phần, lời nói vừa dứt, thân thể liền nhoáng lên, tay phải giơ lên chụp vào hư không một cái. Lập tức cây đại thụ che trời hư ảo liền phát ra những tiếng bùng bùng, vặn vẹo một cách quỷ dị, cuối cùng hóa thành những luồng sáng xanh tiến vào trong tay hắn.
Bất ngờ ánh sáng đó biến thành một cây roi màu xanh biếc dài khoảng mười trượng!
Cây roi này tràn ngập mộc lực của Ngũ Hành, tỏa ra sinh cơ mênh mông. Nó nằm trong tay lão già, bị vung lên liền phát ra những tiếng vun vút, trông như một con mãng xà màu xanh biếc, lóe lên lục quang, lao thẳng về phía Vương Lâm!