Trong nháy mắt khi Vương Lâm nhìn thấy Ngũ Hành tinh chuyển động, vẻ ngưng trọng trên mặt lão già trên tầng tháp thứ chín dần dần tiêu tán được thay bằng nụ cười.
-Cửu Chuyển Tâm Luân, dù là trên Tiên Cương đại lục cũng rất ít người có thể phá vỡ. Trọng điểm của trận này là ở tâm. Tâm động càng nhanh thì trận này càng khó phá giải!
Ngươi vừa rồi từng nói người này khi ở Chu Tước Tinh cực kỳ giảo hoạt, tâm trí rất cao. Lúc này đã qua nhiều năm như vậy, hắn chẳng những không chết mà tu vi còn tăng mạnh, hẳn đã trải qua nhiều sinh tử. Trong sinh tử ma luyện, thế đã bình tĩnh sao!
Càng là người thông minh thì trong Cửu Chuyển Tâm Luân này lại càng không thể thoát ra! Lúc này mới là trong đệ nhất chuyển, càng vào sau sát khí lại càng nhiều. Một khi tới cửu chuyển thì người này cả đời sẽ bị vây trong đó, cho tới khi hao hết tâm thần mà chết!
-Có lão tổ tọa trấn, người này quyết không thể đi ra.
Nạp Đa nghe vậy khóe miệng cũng mỉm cười, hướng về phía lão già ôm quyền vái một cái, trong mắt đầy vẻ sùng kính, mở miệng nói.
Lão già mặc kim bào cười ha hả, cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay phải của mình, trong mắt lóe lên vẻ oán độc. Cho tới bây giờ tay phải hắn vẫn còn đau đớn dù vận chuyển tiên lực cũng không thể đỡ. Ở bên ngoài Ngũ Hành tinh lúc này, Huyền La Đại Thiên Tôn đang lơ lửng trong tinh không quan sát lúc này hai mắt sững lại.
-Cửu Chuyển Tâm Luân này dù uy lực không ra gì nhưng đối với tu sĩ không biết kết cấu của nó mả muốn phá giải thì cực kỳ gian nan.đứa nhỏ này sợ là không thể phá nổi.thôi, cứ xem xem. Nếu bị nhốt ở trong đó thì ta ra tay.
Huyền La Đại Thiên Tôn nhẹ nhàng lắc đầu. Hắn không hy vọng Vương Lâm có thể phá vỡ một trong những danh trận của Tiên Cương đại lục. Nhưng trong đáy lòng hắn vẫn có một tia chờ mong.
Chẳng qua tia chờ mong này rất yếu ớt, ngay cả bản thân hắn cũng sau khi phát hiện ra tia chờ mong này mà phải bật cười.
-Vẫn có kỳ vọng quá cao với hắn rồi.cho dù là Đạo cổ hoàng tôn đời này nếu chưa từng gặp qua trận này, tùy tiện xông vào cũng sẽ nhất định bị nhốt!
Bên cạnh Ngũ Hành tinh, thần sắc Vương Lâm ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào Ngũ Hành tinh khổng lồ kia. Chỉ là càng nhìn hắn lại càng thấy Ngũ Hành tinh xoay tròn nhanh hơn.
Lúc đầu còn thong thả chuyển động nhưng lúc này đã nhanh hơn gấp mấy lần. Dưới sự chuyển động không ngừng của nó, Vương Lâm cảm thấy đôi mắt đã hơi đau đớn và mê muội, tâm thần cũng bởi vì nhìn chăm chú mà tiêu hao rất nhanh. Cảnh tượng này khiến hắn chấn động tâm thần, ngay lập tức nhắm đôi mắt nhưng thần thức vẫn nhìn thấy Ngũ Hành tinh gào thét chuyển động không dừng lại chút nào như trước.