Thủy Tướng cười điên cuồng và hưng phấn Nạp Đa đang đưa lực lượng của hệ kim vào từ trên tháp cao cũng lộ nụ cười.
Thần thức của hắn thủy chung vẫn quan sát trận chiến này, giờ phút này vẻ tươi cười lại càng đậm. Hắn không tin rằng Vương Lâm có thể thoát khỏi quả cầu nước. bởi vì lúc này thủy bổn nguyên trong đó nồng đậm tới mức chính hắn cũng cảm thấy vô cùng kinh khủng.
Thủy bổn nguyên này không phải là do Thủy Tướng tạo ra mà là do áo giáp biến thành. Chính vì điểm này lại càng khiến Nạp Đa chắc chắn hơn!
-Còn tưởng hắn có thủ đoạn thông thiên gì, hóa ra chỉ có chút thần thông ấy.nếu hắn có thể đi ra thì đã ra ngay từ lúc cầu nước bắt đầu ngưng tụ rồi. Lúc này thời gian dài như vậy mà hắn còn không thể đi ra, vậy thì hắn phải tuyệt vọng ở lại rồi!
Vương Lâm ngươi và ta không có thù, ta cũng không muốn giết ngươi. Nhưng ngươi chỉ là một tu sĩ trong động phủ này.chúng ta bất đồng với ngươi.ngươi lần này tới đây hẳn là có mục đích nào đó. Nếu không hãy nói thử xem vì sao ngươi tới đây.lúc này trong động phủ giới đại loạn, thế lực vài phương đi tìm hồn thứ ba. Như vậy ngươi tới nơi này mục đích đã rõ rồi.
Hai mắt Nạp Đa lộ vẻ trầm tư, nụ cười trên khóe miệng càng đậm.
Cũng ở trên tháp cao, bốn người lão già mặc áo đen nhìn không chớp mắt vào trong tấm gương. Ánh mắt lão già mặc áo đen lộ vẻ hưng phấn, cười ha hả.
-Vương Lâm này vừa rồi còn cuồng vọng tới cực điểm, lúc này Thủy tướng đại nhân ra mặt, ta muốn xem hắn thoát khỏi quả cầu nước này thế nào. Càn Khôn Nhất Tích, đây là thần thông mạnh nhất của Thủy tướng đại nhân Quy Nhất tông chúng ta. Người này hẳn phải chết!
Thần sắc nữ tử trung niên cũng lộ vẻ khoái chí, nhìn chằm chằm vào quả cầu nước trong gương, trong mắt không ngừng hiện lên vẻ thù hận.
-Chết đi. Người chết rồi Tư Đồ Nam kia sẽ bi thương. Hắn càng bi thương càng phẫn nộ ta lại càng được giải hận! Tư Đồ Nam người tiếp theo sẽ là ngươi!
Nữ tử trung niên này cười the thé lên.
Hai người ngồi bên cạnh họ vẫn bảo trì lý trí, lúc này cũng từ từ mỉm cười.
-Hắn không thoát được rồi.
Cùng lúc đó những tiếng hoan hô không ngừng vang lên bên ngoài tháp cao. Tất cả tu sĩ Quy Nhất tông lúc này ánh mắt nhìn bầu trời đều tràn ngập hưng phấn. Bọn họ thấy quả cầu nước đang không ngừng co rút lại, thấy vẻ mặt Vương Lâm trong quả cầu lúc này dường như thống khổ, dường như có thể nghe được tiếng kêu thê lương của Vương Lâm.
Hưng phấn nhất lúc này chính là Thủy Tướng. Giờ phút này hắn không ngừng vung tay lên, không ngừng áp súc khiến quả cầu nước lúc này còn không tới vạn trượng, tốc độ áp súc càng ngày càng nhanh. Quả cầu lúc này mở đục bên trong mơ hồ truyền ra tiếng ầm vang, giống như tiếng áp lực đè nén, truyền vào tai Thủy Tướng nghe như tiếng như tiếng tiên nhạc.