(1): một giọt chứa càn khôn Sự hoảng sợ trong lòng Thủy Tướng lúc này như sóng biển ầm vang trong Ngũ Hành thủy trận. Áo giáp trên người hắn là do tổ tiên ban cho. Hắn sau khi mặc áo giáp này rất lâu xong mới có thể dung hợp với huyết mạch bản thân, cuối cùng trở thành vật của hắn.
Không mặc áo giáp này hắn chỉ là tu sĩ thiên nhân tứ suy, mặc vào hắn có thể trở thành bậc toàn năng bước thứ ba, có thể đánh ra lực lượng của áo giáp này. Nhưng bởi vì áo giáp này cực kỳ quỷ dị, hắn mặc vào thần trí sẽ bị hạn chế, thân thể đều bị áo giáp điều khiển.
Áo giáp này hắn nhớ rõ trước khi tổ tiên bế quan đã từng nói, cho dù là tông phái của tổ tiên thì vật này cũng không nhiều, luyện chế cực kỳ gian nan nếu không lập được đại công hoặc đi vào chỗ hung hiểm thì tông phái tuyệt đối sẽ không ban cho.
Mỗi một bộ áo giáp đều cực kỳ trân quý, không cho phép người ngoài có được!
Khiến cho Thủy Tướng run sợ chính là áo giáp này vừa rồi bị Vương Lâm đánh một chưởng đã xuất hiện những vết nứt, cũng khiến cho thân thể hắn vỡ vụn, gần như đã bị đánh chết. Nếu không phải áo giáp này kì dị, đưa vào sinh cơ trong nháy mắt thì hắn đã tử vong rồi!
Khiến cho hắn hoảng sợ hơn chính là Vương Lâm chỉ liếc mắt một cái là đã nhìn ra điều bí ẩn nhất của áo giáp này, nói ra lập tức. Loại nhãn lực này, kiến thức tới bậc này khiến trong lòng hắn dâng lên hàn khí.
Nhất là một cái liếc mắt vừa rồi của Vương Lâm khiến Thủy Tướng thấy trong đồng tử hai mắt đối phương có rất nhiều sợi tơ máu. Những sợi tơ này dường như là một loại quy tắc nào đó của thiên địa khiến cho Thủy Tướng trong nháy mắt phải thất thần.
-Cởi áo giáp này ra, ta có thể không giết ngươi.
Vào lúc này màn nước ngập trời che khuất Thủy Tướng và Vương Lâm từ từ hạ xuống, tấm màn nước ngăn cách ánh mắt của người bên ngoài biến mất, khiến cho tu sĩ ở bên ngoài tháp cao nhìn thấy tất cả mọi chuyện. Khi họ thấy vẻ chật vật của Thủy Tướng, lúc này đều bừng tỉnh lại từ trong vui sướng, hóa thành trầm mặc.
Sắc mặt Thủy Tướng cực kỳ âm trầm. Những lời nói này của Vương Lâm rơi vào tai hắn khiến tâm thần hắn chấn động kịch liệt. Hắn gắng gượng chế trụ sự sợ hãi trong lòng, thân thể nhoáng lên lui lại phía sau thoáng một cái đã cách Vương Lâm một khoảng.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như cũ, lạnh lùng nhìn Thủy Tướng đã lùi ra rất xa, nhìn đối phương cầm trường thương trong tay giơ lên, trong mắt dần dần lộ ra hàn quang và sát khí.
Đối với những người từ bên ngoài tới, Vương Lâm không hề nương tay chút nào. Làm sao có thể nói chuyện tốt đẹp với cường đạo được!
-Ngươi muốn chết!
Vương Lâm bước một bước về phía trước, tiến về hướng Thủy Tướng.
Sắc mặt Thủy Tướng tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng, tay phải giơ lên, trường thương trong tay hung hăng ném về đại hải. Một động tác này khiến trường thương hóa thành một luồng sáng xanh chói mắt, lao thẳng vào trong nước biển, khiến cho nước biển ầm ầm nổ vang. Nước biển bị cuốn động kịch liệt, hình thành một dòng xoáy tràn ngập tám phương.