Năm quầng sáng quanh Ngũ Hành tinh lần lượt thay đổi, giờ phút này đã trở thành một vùng mơ hồ, rất khó có thể nhìn rõ bên trong, chỉ có thể nhìn thấy đám ánh sáng Ngũ Hành đang vặn vẹo, tạo thành tầng tầng sóng gợn lan về bốn phía.
Vương Lâm ở sâu trong quầng sáng như ngọc này, thần sắc như thường, không chút biến hóa. Trên lòng bàn tay phải của hắn lúc này đang có một nhúm đất nhúc nhích. Đám đất cát này không ngừng thay đổi hình dạng, biến ảo tổ hợp đủ loại, cố gắng dãy dụa thoát khỏi bàn tay Vương Lâm nhưng cuối cùng khi bị hắn nắm chặt một cái liền tan nát.
Đám đất cát này vỡ tung, không thể ngưng tụ lại nữa, tiêu tán trong lòng bàn tay Vương Lâm.
Đám đất cát này chính là thổ trong Ngũ Hành biến thành, cũng đã mơ hồ trở thành thổ bổn nguyên. Lúc này sau khi nó bị Vương Lâm thu lấy, trong không gian trữ vật của Vương Lâm lúc này đã tồn tại hai nhúm đất.
Một nhúm khác chính là thứ hắn lấy được từ Thiên Vận Tử.
-Không hổ là người tới từ Tiên Cương đại lục, trận pháp này quả là đáng tiếng, lại có thể ngưng tụ Ngũ Hành chi linh ở đây, dung nhập vào trong trận. Nếu cứ để thêm vài vạn năm nữa nói không chừng những thứ này có thể tạo thành thổ linh thể bước thứ ba.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên nhìn về Ngũ Hành đại trận lại càng có vẻ nóng bỏng hơn.
Đối với trận pháp này, trong lòng Vương Lâm ngày càng hứng thú.
-Ngũ hành bổn nguyên ta đã có hỏa bổn nguyên, nếu có được toàn bộ bốn loại bổn nguyên còn lại thì tu vi ta sẽ tăng mạnh. Mà không biết một khi Ngũ Hành quy nhất liệu có thể sản sinh ra bổn nguyên mới hay không?
Khóe miệng Vương Lâm mỉm cười. Hắn nhìn quầng sáng Ngũ Hành bốn phía, vẻ tươi cười càng đậm.
Đối với địch nhân, nhất là không phải người của động phủ giới, lòng lại có dã tâm thì Vương Lâm chưa bao giờ nói tới đạo nghĩa. Thực lực là tất cả. Nếu đối phương đã để cho Vương Lâm có cơ hội thì hắn hiển nhiên sẽ không bỏ qua. Nói cách khác thì đám người này đối với Vương Lâm chính là một đám cường đạo. Đối với cường đạo, Vương Lâm lại càng muốn cường đạo hơn cả chúng.
Thu lấy thổ linh, thân thể Vương Lâm lại tiến về phía trước. Trong nháy mắt khi hắn tiến bước, trước mặt Vương Lâm bất ngờ hiện ra một thế giới của ngọn lửa.
Biển lửa hiện ra tràn ngập trong thiên địa. Dưới mắt Vương Lâm, trời màu đỏ, đất cũng màu đỏ. Màu đỏ này chính là màu sắc của ngọn lửa. Bầu trời bị ngọn lửa thiêu đốt, mặt đất cũng cháy bừng bừng. Ánh mắt ở nơi này bị vặn vẹo đi, tạo thành sóng gợn quay về. Nhiệt độ ở nơi này cao kinh khủng.
Dưới nhiệt độ thế này, nơi này không có chút dấu hiệu nào của tính mạng, chỉ có lửa tồn tại.
Ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt, phát ra những tiếng tí tách, truyền vào tai Vương Lâm nhưng lại không hề tạo thành chút ảnh hưởng nào đối với hắn. Trong thế giới lửa của Ngũ Hành này, Vương Lâm ngược lại lại càng thoải mái hơn bên ngoài.