Vương Lâm uể oải ngồi trên lưng u Minh thú. Thân thể u Minh thú nếu hiện ra toàn bộ thì sẽ rất khổng lồ. Nhưng giờ phút này nó thu nhỏ đi không ít, chỉ chừng ngàn trượng. Cho dù là như vậy thì ở trong tinh không lao đi nó cũng khiến cho tất cả những người chứng kiến phải cảm thấy áp lực.
Áp lực này tới từ thân thể u Minh thú, cũng từ trong đôi mắt vô tình của nó. Loại vô tình này là một cảm giác lạnh nhạt, lạnh nhạt sinh tử, luân hồi, năm tháng, chúng sinh!
Giống như trong mắt u Minh thú, chúng sinh không đáng gì cả. Nó là thiên đạo, là thần linh chính thức của thế giới này. Tất cả mọi thứ ở nơi này đều là do nó diễn biến ra. Tu sĩ cũng được, mãnh thú cũng tốt, tất cả đều chỉ là cát bụi!
Luồng áp lực này cũng tới từ Vương Lâm đang ngồi trên lưng u Minh thú. Vương Lâm dù chỉ ngồi bình tĩnh ở đó nhưng khí thế từ trên người hắn lan ra lại giống như thần tiên!
Vương Lâm có Đạo cổ huyết mạch. Huyết mạch này có thể sáng ngang với huyết mạch của tiên nhân. Như vậy Vương Lâm dù là người của thế giới trong động này nhưng cho dù là trên Tiên Cương đại lục hắn cũng có tư cách đứng trên người khác!
u Minh thú chuyển động vô thanh vô tức. Hoặc có thể nói là nó căn bản không chuyển động. Thứ chuyển động chính là tinh không. Nó muốn đi tới bất cứ nơi nào thì đều chỉ cần một ý niệm. Bởi tất cả tinh không, vạn vật ở đây đều là từ nó mà ra!
Vương Lâm bình tĩnh ngồi nơi đó, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve u Minh thú, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng đấu với Thiên Vận Tử.
-Không ngờ năm đó thu phục con thú này lại là một bộ phận của thiên đạo. Thiên Vận Tử cũng là một bộ phận của thiên đạo.khó trách hắn lại tin vào thiên vận.hắn thờ phụng thiên vận thực chất là chính bản thân hắn.
Vương Lâm cúi đầu nhìn u Minh thú dưới thân, ánh mắt lộ vẻ cảm khái.
-Thất Thải Tiên Tôn năm đó đạt được một mảnh nhỏ này. Trong mảnh nhỏ có không gian trữ vật, hắn phát hiện ra thiên đạo. Không ngờ ngay cả Thiên Nghịch cũng là do hắn phát hiện ra.
Cho nên mới có la bàn kia.
Thiên đạo này ai cũng đi tìm. Đạo nhân bảy màu, Chiến lão quỷ, còn có rất nhiều người khác. Mục đích bọn họ tìm kiếm hồn thứ ba ngoài việc dung hợp ra thì sợ là cũng có ý đồ đối với thiên đạo. Còn có ý đồ đối với mảnh nhỏ Thất Thải Tiên Tôn đạt được năm xưa.
Cơ duyên thế nào mà ta lại trờ thành chủ nhân của thiên đạo.từ nay về sau ta chính là chủ nhân của nó. Tiên Cương đại lục ta không dám nói nhưng trong thế giới này, chẳng người nào có được thiên đạo bên cạnh như ta!
Thiên đạo lúc này hẳn đã đầy đủ. Năm đó thiên đạo có thể nuốt Liên Đạo Phi, lúc này người đầu tiên bị thiên đạo nuốt trong năm tháng vạn cổ lại trờ thành cố nhân của ta!