-Thiên đạo.
Trong đầu Vương Lâm hoàn toàn trống rỗng. Chuyện hắn phát hiện ra từ trong luân hồi của Thiên Vận Tử dù là bản thân hắn cũng khó có thể tin nổi. Thiên đạo bị vô số người tìm kiếm bấy lâu nay, không ngờ. Không ngờ lại chính là Thiên Vận Tử!
Nhìn thấy thanh niên đang cố gắng cử động khuôn mặt, cố nở nụ cười, trong lòng Vương Lâm như có sóng biển trào dâng. Hắn lúc này giống như một con thuyền nhỏ giữa cuồng phong, tâm thần có lốc ngập trời không ngừng vang vọng.
Trong mắt hắn thanh niên vẫn duy trì vẻ tươi cười trên mặt, xoay người tiến về tinh không yên tĩnh, dần dần rời đi. Cho tới khi thân ảnh hắn biến mất trong tầm mắt của Vương Lâm, thần sắc Vương Lâm vẫn còn đang rung động.
Trong khi bổn tôn của Vương Lâm vẫn đang đắm chìm trong luân hồi của Thiên Vận Tử từ phân thân của hắn đang ngồi trong tinh không, sắc mặt tái nhợt, mơ hồ có màu xanh ẩn hiện trên mặt.
Bốn phía xung quanh hắn có vô số những tia hồn phách của Thiên Vận Tử giống như sương khói mờ ảo lao tới, đồng loạt dung nhập trong cơ thể hắn không ngừng chiếm cứ lấy cơ thể phân thân của Vương Lâm.
Đám hồn phách này càng dung hợp nhiều, giọng nói của Thiên Vận Tử ầm ầm vang vọng trong đầu Vương Lâm.
-Ngươi lấy cái gì mà muốn nhanh hơn lão phu. Lão phu lúc này có thể chiếm cứ thân thể của ngươi. Bổn tôn của ngươi có tìm được bổn tôn của lão phu không!
Một ngàn hồn phách của Thiên Vận Tử trong Triệu Hà, Côn Hư đều dung nhập toàn bộ vào trong cơ thể Vương Lâm. Từ xa nhìn lại, đám hồn phách từ La Thiên, Vân Hải tinh vực cũng đang gào thét, càng lúc càng tới gần.
Đồng thời vào lúc này, bổn tôn của Vương Lâm đang đắm chìm trong luân hồi của Thiên Vận Tử. Trong tích tắc khi hắn nhìn thấy hình ảnh của lần luân hồi thứ hai sụp đổ, Vương Lâm thấy được cảnh tượng khi bổn tôn của Thiên Vận Tử tỉnh giấc lần đầu tiên!
Tinh không mơ hồ sụp đổ, hóa thành những tia sáng biến mất. Khi xuất hiện trước mặt Vương Lâm thì đó đã là một cánh cửa khổng lồ! Cánh cửa này giống như cao vượt tinh không, khiến Vương Lâm đứng trước nó có cảm giác mình như một con kiến hôi.
Nó khác với cánh cửa của Thiên Nghịch. Cánh cửa lớn trước mặt này không hề có chút uy nghiêm nào tỏa ra. Nó ở nơi này giống như hoàn toàn hòa hợp với tinh không làm một thể.
Phía sau cánh cửa là cái gì Vương Lâm không biết. Nhưng hắn lúc này nhìn thấy cánh cửa khổng lồ này đang có tiếng ầm ầm truyền ra. Ngay sau đó cánh cửa giống như bị một lực lượng cường đại tới khó tin oanh kích từ bên trong. Cả cánh cửa chợt chấn động.
Trong sự run rẩy này, Vương Lâm nhìn thấy một cái khe từ trên cánh cửa hiện lên, trong tiếng ầm ầm và tiếng răng rắc hỗn loạn, cái khe liền lập tức bị mở rộng ra, kéo dài ra vô tận, giống như muốn chia cánh cửa này làm hai nửa.