Thiên Vận Tử khoanh chân ngồi trong mật thất của Thiên Vận Tông, ở phía trước có chín thanh niên. Chín người này đang nhắm mắt, hoàn toàn bất tỉnh.
Ánh mắt Thiên Vận Tử lộ ra tia sáng kỳ dị, nhìn chín người trước mặt, mở miệng đột nhiên cắn nuốt. Toàn bộ chín người này bị hắn nuốt trọn.
Thân thể Thiên Vận Tử run lên, thần sắc lộ vẻ thống khổ, chậm rãi nhắm hai mắt lại, lâm vào ngủ say. Năm tháng trôi qua, cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, Thiên Vận Tử mở hai mắt, vẻ mặt mê man:
-Đâu là lần thức tỉnh thứ chín bảy của ta.phải chọn người cho lần thức tỉnh tiếp theo thôi.
Vương Lâm nhìn cảnh tượng này, thần sắc có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng lại như có sóng trào. Hắn không thể nào ngờ được Thiên Vận Tử cắn nuốt là vì để tỉnh giấc!
-Hắn hẳn là hồn thứ ba của Thất Thải Tiên Tôn. chỉ có như vậy mới giải thích được việc lần lượt tỉnh giấc như vậy!
Vương Lâm nhìn Thiên Vận Tử, trong mắt xuất hiện hàn quang.
Hình ảnh lại thay đổi. Lần lượt trong những hình ảnh này, Vương Lâm thấy được Thiên Vận Tử trong những thời gian bất đồng. Trong hình ảnh Thiên Vận Tử ngồi khoanh chân trong một tu chân tinh hoang dã xa lạ, cắn nuốt một ít tu sĩ đã được chọn lựa xong, lại mở hai mắt, thức tỉnh một lần nữa. Thân thể hắn nhoáng lên, từ trong tu chân tinh này đi ra. Trong tích tắc khi hắn ở trong tinh không, đột nhiên bước chân sững lại, cúi đầu nhìn về phía dưới. Ánh mắt hắn là một viên tu chân tinh vứt đi. Kêu khẽ một tiếng, khóe miệng Thiên Vận Tử dần dần xuất hiện một nụ cười, chậm rãi truyền thần niệm.
-Trên tu chân tinh bỏ đi này không ngờ lại có thể thấy một người sâu sắc như vậy. Nhưng chỉ lấy tu vi Nguyên Anh nhỏ nhoi như ngươi, dù là có hiểu được Hóa Thần thì cũng không nên quá tham lam. Thiên đạo tới mức này nếu ngươi tiếp tục truy tìm thì sợ là không tới cả trăm ngàn vạn năm cũng không tìm được bổn nguyên. Nhưng sợ rằng khi đó thân thể ngươi sớm đã suy đồi. Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?
Nói xong Thiên Vận Tử vung tay phải lên, hướng về phía tu chân tinh kia chụp một cái.
-Lão phu là Thiên Vận Tử, hôm nay kết thiện duyên với ngươi. Nếu ngươi có thể ra khỏi tinh cầu vứt đi này, tìm tới Thiên Vận Tinh thì ta sẽ nhận ngươi làm đệ tử ký danh, cho ngươi đi theo trăm năm!
vẻ tươi cười trên mặt Thiên Vận Tử càng đậm, vung tay áo đi về phía xa.
-Người này không tồi, có thể hơi bồi dưỡng, sau khi trưởng thành liền cắn nuốt phân thân. Nhưng tu vi của hắn quá yếu, sau này cũng không dùng được tới hai thành.nhưng ta lại có cảm giác người này sẽ có sự khác biệt.
Nhìn tới đây tâm thần Vương Lâm kịch chấn. Hắn nhìn chằm chằm vào tu chân tinh màu đất kia, trong đầu ầm vang. Khí tức lan ra từ tu chân tinh này trong nháy mắt làm Vương Lâm hiểu rõ. Trong khi bổn tôn của Vương Lâm đang đắm chìm trong luân hồi của Thiên Vận Tử, trong tinh không giới nội lúc này, tất cả phân thân của Thiên Vận Tử lúc này đồng thời giơ tay phải, không nghĩ ngợi gì mà điểm vào mi tâm!