-Thiên Vận Tử!
Toàn bộ mọi thứ trước mắt Vương Lâm sụp đổ, lam quang bao phủ quanh thân thể tiêu tán. Thân thể hắn vọt lên lao thẳng về phía tinh không, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tiên giới, ra khỏi ngân hà!
Thanh Lâm nhìn về hướng Vương Lâm tiêu tán, thần sắc lộ vẻ lo lắng.
-Không sao, có dũng khí thế mới đáng là con rể Lam Mộng Đạo Tôn ta. Thiên Vận Tử này sống không được bao lâu nữa đâu.
Ánh mắt Lam Mộng Đạo Tôn lộ sát khí. Cả đời hắn bao che khi hắn đã coi Vương Lâm là người thân, lời nói vừa rồi có vẻ bình thản nhưng trong lòng đã vô cùng tức giận. Giờ phút này hắn vung tay áo thân thể hóa thành một đám lam quang biến mất trên đỉnh tuyết sơn.
Ánh mắt Thanh Lâm lóe sáng, cũng bước về phía trước một bước, lao thẳng lên bầu trời. Trước khi rời đi hắn cũng truyền thần niệm khắp tiên giới.
-Hồng Sam Tử tiền bối, Nam Vân Tử tiền bối, Vương Lâm đ*o hữu bị một gã tên là Thiên Vận Tử tính kế, lúc này Thanh mỗ sẽ đi theo các người có đi cùng hay không?
Tại trung tâm của tiên giới, khí tức của Hồng Sam Tử bốc lên, thân ảnh biến ảo ra không chút do dự liền đạp bước lao thẳng lên bầu trời.
Phía sau hắn, Nam Vân Tử hơi suy nghĩ một chút, không đi theo mà lựa chọn ở lại nơi này. Dù sao thì bậc toàn năng ở tiên giới cũng không nhiều lắm, nếu đi hết thì cũng có chút bất lợi.
Vương Lâm lao ra khỏi ngân hà của tiên giới, bước từng bước về phía trước, thân ảnh dung nhập vào thiên địa khi xuất hiện đã ở Triệu Hà. Thần sắc hắn tỉnh táo nhưng hai mắt lại lộ sát khí ngập trời. Hắn còn có rất nhiều chuyện chưa rõ nhưng những lời của Lam Mộng Đạo Tôn lại khiến cho hắn rõ ràng hơn nhiều.
Thiên Vận Tử đã bày mưu với hắn từ rất lâu rồi, dù là trên Chu Tước Tinh hay là vùng đất Yêu Linh cũng vậy!
-Năm đó hắn bị ta khám phá ra âm mưu, sau khi tính sai một lần trên người ta, trong thời gian ngắn ngủi đã tính toán lại, lấy phân thân này mà bày mưu. Kẻ này . Vương Lâm ta phải giết! Dù hắn có tồn tại tâm tư và kế hoạch gì thì ta cũng không để ý. Chỉ cần hắn chết đi thì tất cả đều chấm dứt!
Sát khí trên người Vương Lâm bốc lên nồng đậm cả người giống như một thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, lao thẳng vào tinh không.
Tiếng ầm ầm vang lên, Vương Lâm lại dung nhập vào thiên địa hướng về địa phương mà thần thức hắn vừa tới nhanh chóng lao đi.
Tất cả mọi chuyện đều chỉ nảy sinh trong chớp mắt. Ở trên thiên thạch trôi nổi sâu trong Triệu Hà, Thiên Vận Tử biến sắc. Trong nháy mắt hắn thấy được có người dùng thần thức quan sát mình. Trong tích tắc đó hắn lập tức nhận ra thần thức này là Vương Lâm!
-Với tu vi của hắn không thể tìm tới nơi này nhanh như vậy được.có người giúp hắn! Mà người này không phải là Thanh Lâm!