Một lúc lâu sau Thanh Lâm nhíu mày, thần thức thu hồi từ trên phân thân của Thiên Vận Tử, trả lại cho Vương Lâm.
-Không có mánh khóe gì.hồn phách này chỉ là một phân hồn tầm thường, hơn nữa cực kỳ suy yếu, giống như lúc nào cũng có thể tử vong vậy.
-Ngươi cũng không phát hiện sao?
Vương Lâm trầm ngâm trong chốc lát, lại mở miệng nói.
-Hay là như vậy đi, ta dung hợp ngươi dùng thần thức dung nhập trong cơ thể ta xem bổn nguyên của ta có chút biến hóa gì hay không.
Thanh Lâm gật đầu.
Để cho một người khi toàn bộ tâm thần của mình dung nhập trong phân hồn của Thiên Vận Tử, tiến vào trong cơ thể mình, đó là chuyện cực kỳ nguy hiểm. Nếu đối phương có tâm tư bất ổn gì thì sẽ có thể gây thương tổn cực lớn cho Vương Lâm.
Nhưng Vương Lâm tin tưởng Thanh Lâm. Hắn và Thanh Lâm cho dù không gặp nhau nhiều lắm nhưng đủ loại chuyện cũng đủ để đổi lấy hai chữ tin tưởng.
Đối với lời nói này của Vương Lâm, trong lòng Thanh Lâm cũng rất cảm khái. Hắn đối với Vương Lâm cũng hơi hiểu, biết người này vô cùng cẩn trọng. Lúc này có thể nói ra được lời như vậy có thể thấy trong lòng Vương Lâm đã tin tưởng bản thân tới mức nào.
Vương Lâm không nói nhiều, khoanh chân ngồi xuống trước mặt Thanh Lâm. Ở trước người hắn còn có phân hồn của Thiên Vận Tử. Vương Lâm nhắm hai mắt, toàn bộ thần thức dung nhập vào trong phân hồn của Thiên Vận Tử, chậm rãi tiến hành dung hợp.
Thanh Lâm ở bên cạnh hai mắt lóe sáng, loại bỏ mọi tạp niệm trong nội tâm, toàn bộ tâm thần quan sát Vương Lâm. Thần thức hắn cũng tản ra, dung nhập vào cơ thể Vương Lâm, nhìn hết thảy biến hóa trong nội tâm Vương Lâm. Lúc này cả người Thanh Lâm sững lại, trong mắt lộ vẻ không thể tin được.
-Bảy đạo bổn nguyên! Trước chỉ nghe nói hắn có sáu đạo bổn nguyên. Sáu đạo đã là không thể tưởng tượng nổi rồi. Lúc này không ngờ lại xuất hiện đạo thứ bảy! Vương Lâm này rút cục tu luyện thế nào? Bảy đạo bổn nguyên, quá. Quá kinh người rồi!
Thanh Lâm hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Vương Lâm đầy vẻ khiếp sợ.
Nhưng càng khiến hắn khiếp sợ hơn là trong nháy mắt khi thần thức tiến vào trong tâm thần Vương Lâm, hắn không những cảm nhận được lực lượng bổn nguyên mà còn cảm nhận được một lực lượng khiến tâm thần hắn run rẩy, giống một con kiến hôi đối mặt với thiên uy. Khí tức khiến hắn hoảng sợ này chính là lực lượng huyết mạch của Vương Lâm!
Khí tức trong huyết mạch này rất cổ xưa giống như tồn tại cùng thiên địa! Giống như trước mắt nó vạn vật chúng sinh đều phải cúi đầu cúng bái, đều phải run rẩy sợ hãi cung kính.
Khí tức này bá đạo vô cùng, giống như nếu có nửa điểm bất kính sẽ bị nó hủy diệt toàn bộ luân hồi, xóa hết tính mạng!
Sắc mặt Thanh Lâm lập tức tái nhợt, thân thể nhoáng lên theo tiềm thức lui lại phía sau ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm không còn là khiếp sợ mà đã là kinh khủng.