Dùng hồn phách phân thân của Thiên Vận Tử, tính ra chỗ của hắn đây chính là ý nghĩ của Vương Lâm. Hắn nhắm mắt lại, trong tâm thần thấy phân thân Thiên Vận Tử bị mình giam cầm và dung hợp.
Những năm gần đây, Vương Lâm thông qua phân thân này của Thiên Vận Tử đã mấy lần tính ra một đường sinh cơ trong nguy cơ sinh tử. Nếu không phải là theo tu vi càng cao, dần dần trong cõi u minh có thể cảm ứng thấy sự tồn tại của Thiên Vận Tử đối với bản thân là một nguy cơ thật lớn thì Vương Lâm cũng không nguyện ý đi chọc vào Thiên Vận Tử.
Dù sao thì trong lòng Vương Lâm Thiên Vận Tử rất thần bí. Hắn chưa bao giờ thấy cảm giác đó trên người nào khác.
-Hắn rốt cục ở địa phương nào.đang có mưu đồ gì.
Vương Lâm cau mày, tâm thần dung hợp với phân thân của Thiên Vận Tử, yên lặng tính toán.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Vương Lâm ngồi khoanh chân trong nhà tranh, thân thể không di động nửa điểm. Toàn bộ tâm thần hắn tập trung trong phân thân của Thiên Vận Tử. Hắn mơ hồ có ảo giác là bản thân mình hóa thân thành Thiên Vận Tử.
Loại cảm giác này không phải là lần đầu hắn gặp. Trên thực tế năm đó khi đối mặt với nguy cơ do Thủy Đạo Tử mang lại, Vương Lâm đã có cảm giác này. Dung hợp xong, từ từ, tâm cảnh Vương Lâm liền trở nên bình thản. Hắn dù không mở hai mắt nhưng tiên giới đại lục này dường như nằm gọn trong tam nhật nguyệt càn khôn trong mắt, vạn vật trời cao đều không thoát khỏi một ý nghĩ của hắn.
Loại cảm giác này có thể khiến cho người ta cảm thấy lớn lên vô cùng.
Vương Lâm giống như đã quên tên mình, giống như trở thành một bộ phận của Thiên Vận Tử, càng ngày càng dung hợp chặt chẽ. Thần thức hắn tản ra, vờn quanh bốn phía thân thể, khuếch tán rộng ra.
Dùng phương thức này, Vương Lâm muốn thông qua phân thân và bổn tôn của Thiên Vận Tử để có sự liên lạc, tìm được Thiên Vận Tử. Chỉ là nếu muốn làm được điều này thì nhất định phải hoàn toàn dung hợp, hoàn toàn hóa thân thành phân thân của Thiên Vận Tử.
Loại phương pháp này cũng không phải là lần đầu Vương Lâm thi triển. Hắn đã từng suy nghĩ kỹ xem có tồn tại sự nguy hiểm gì hay không, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được chút dấu vết nào.
Ngay trong nháy mắt khi Vương Lâm dung hợp cùng phân thân của Thiên Vận Tử, bên trong Triệu Hà, có một vài thiên thạch lớn chừng một trượng đang chậm rãi lơ lửng trong tinh không, Thiên Vận Tử đang ngồi khoanh chân, khóe miệng lộ nụ cười quỷ dị.
Mái tóc trắng của hắn tung bay kỳ dị thoạt nhìn rất tiên phong đạo cốt, chẳng qua nụ cười quỷ dị nơi khóe miệng trông lại âm u khó lường.
Hai mắt hắn chậm rãi mở ra, lộ ánh sáng ngời ngời, nụ cười trên khóe miệng càng ngày càng đậm ánh mắt giống như xuyên qua đám thiên thạch thấy được một thân ảnh đang ngồi khoanh chân trong tiên giới mãi xa xa trong tinh không.