Bên ngoài cái khe trong Vân Hải tinh vực, lúc này có rất nhiều mãnh thú. Đám mãnh thú này thần sắc vẫn luôn hoảng sợ. Chúng không quên được cơn lốc cấm chế đã đuổi chúng ra khỏi cái khe vào mấy tháng trước.
Chỉ là cái khe đó là nhà của chúng, lúc này chúng vẫn luôn bồi hồi ở bên ngoài, không muốn rời đi.
Thời gian trôi qua, đám mãnh thú này dần dần xúc động hơn. Nhưng cũng không dám bước vào cái khe, những tiếng gầm trầm trầm vang vọng bốn phía. Ngay lúc này, một thân ảnh mặc bạch y từ trong cái khe chầm chậm bước ra. Thân ảnh này trong tích tắc xuất hiện liền khiến đám mãnh thú đồng loạt lùi lại phía sau.
Chúng cảm nhận được rõ ràng từ trên người Vương Lâm tỏa ra một luồng khí tức khiến chúng run rẩy sợ hãi.
Vương Lâm đi ra khỏi cái khe, ánh mắt bình tĩnh nhìn một lượng lớn mãnh thú này, không hề dừng lại mà thân thể nhoáng lên, biến mất tại chỗ.
Cho tới khi Vương Lâm rời đi rất lâu rồi đám mãnh thú này mới từ từ tới gần cái khe, cẩn cẩn thận thận đi vào trong đó, sau khi không thấy nguy hiểm gì nữa thì mới đồng loạt chui vào trong khe.
Vương Lâm đi trong tinh không, thân ảnh bước giữa hư vô, thường chỉ xuất hiện trong tích tắc liền tiêu tán khi xuất hiện đã ở một nơi cách đó rất xa. Chẳng bao lâu sau phía trước Vương Lâm đã là ranh giới Vân Hải tinh vực, cũng là chỗ tân tiên giới.
Đại lục lơ lửng, ngân hà vờn quanh, ánh sáng như ngọc nhu hòa tỏa ra, chiếu rọi khắp bốn phía. Những ba động trận pháp cấm chế từ trên đó khuếch tán ra, bảo vệ tiên giới.
Nhìn lại nơi này, thần sắc Vương Lâm không còn lạnh lùng nữa. Nơi này là hắn sáng tạo ra, trừ Chu Tước Tinh ra đây là nhà của hắn trong động phủ này .
Nơi này có rất nhiều người hắn quen biết, khiến hắn không thể dứt bỏ.
-Tiên giới và ngân hà này dù có cấm chế nhưng uy lực còn chưa đủ.
Các tiên cấm trên ngân hà trước đây Vương Lâm không có năng lực tăng cường cho chúng nhưng lúc này hắn có thể làm được rồi.
Không tiến vào tiên giới, Vương Lâm đứng ngoài ngân hà, ngưng thần nhìn lại, sợi tơ máu cắt ngang đồng tử đang tiêu tán lúc này lại xuất hiện hồng quang quỷ dị.
Tay phải hắn giơ lên, bỗng nhiên vung về phía sau. Một cái vung này khiến tơ máu trong đồng tử hai mắt hắn vô thanh vô tức biến ảo ra trước người, lao thẳng về ngân hà.
Cũng trong tích tắc này, tơ máu trong hai mắt Vương Lâm lóe sáng, biến ảo ra bên ngoài cơ thể, tỏa ánh sáng chói mắt dung nhập trong ngân hà, liên kết chặt chẽ khiến ngân hà mơ hồ tỏa ra huyết quang.
Làm xong việc này, Vương Lâm hướng về phía tinh không. Trong mắt hắn mơ hồ thấy những sợi dây quy tắc nhỏ hiện ra. Tay phải hắn giơ lên túm một cái. Lập tức có rất nhiều sợi tơ quy tắc trong tinh không như bị sóng cuốn đi, dần dần từ bốn phương tám hướng ngưng tụ lại một lượng lớn. bao phủ dày đặc ngân hà.