(1): tia máu trong mắt là quy tắc.
Quy tắc là thứ gì, sợ rằng rất ít người hiểu rõ. Thậm chí sự khác biệt so với pháp tắc thì vô số người suy nghĩ trong vạn vạn năm cũng không thể tìm ra nổi.
Điểm này Vương Lâm cũng còn mê man. Đỏi khi hắn cũng đã nghĩ tới nhưng càng nghĩ lại càng phủ định những suy đoán trước đó.
Quy tắc, pháp tắc, thiên địa trận pháp, đó chính là đáp án mà hôm nay Vương Lâm nghĩ tới.
Thiên địa là cái gì. Thiên địa trong thế giới trong động phủ này chính là thiên đạo. Nhưng thiên đạo là cái gì. Hoặc là nó dựa vào cái gì mà có thể quyết định quy tắc và pháp tắc, làm sao để nảy sinh ra những thứ đó.
Vương Lâm không rõ. Mặc dù hắn có chiến bổn nguyên hóa thành một quy tắc mới nhưng hắn vẫn không nghĩ ra nổi. Hắn chỉ biết là quy tắc cũng tốt, pháp tắc cũng được, tất cả đều là vật vô hình. Nhưng nếu bắt chúng là vật hữu hình thì đó chính là một sợi tơ quấn quanh tất cả mọi người trong thiên địa này, tất cả mọi vật trong thiên địa.
Giống như Định Thân Thuật, xuất hiện vô số sợi tơ mơ hồ cuốn lấy địch nhân, những sợi tơ này chính là giải thích của Vương Lâm đối với quy tắc và pháp tắc. mỗi một sợi tơ này đều khác nhau. Chúng lần lượt cuộn lại một chỗ, hợp thành quy tắc không giống nhau. Những quy tắc đó nếu dung hợp một chút ý chí thì gọi là pháp tắc.
Đó chính là thiên địa, chính là Thiên Đạo!
Cấm chế, theo giải thích của Vương Lâm chính là do những sinh linh sớm nhất sinh ra trong thủa thiên địa mới được khai sinh. Bọn họ cúng bái thiên địa. cuối cùng sinh ra nghi vấn, trong đủ loại thay đổi, cũng không còn sùng kính thiên địa một cách cuồng nhiệt, mà bắt chước quy tắc, bắt chước pháp tắc, tạo ra thuật này!
Thuật này chính là trận pháp, là cấm chế!
Vương Lâm trong những ngày này cảm ngộ được. Hắn nghiên cứu không phải là sự bất đồng của cấm chế này mà tìm tòi hiểu ra khởi nguyên của cấm chế.
Lúc hắn nghĩ tới chuyện nếu những sợi tơ vô hình này là quy tắc là pháp tắc, như vậy một người nếu thật sự muốn đạt được cấm chế bổn nguyên hoàn mỹ nhất định phải ngưng tụ ra một sợi tơ tằm của bản thân.
Sợi tơ tằm này phải ở trên thân thể mình, hoàn toàn thuộc về mình thì mới coi là thành công!
Vì vậy hắn mới hướng về phía tấm buồm mặt quỷ chém một kiếm, phá tấm buồm mặt quỷ này để cho vô số cấm chế tạo thành gió lốc tràn ra. Trong nháy mắt đó hắn đã nghĩ ra một phương pháp. Phương pháp này chính là tơ máu trong đồng tử ở hai mắt!
Lấy tơ máu trong hai mắt mình hóa thành sợi tơ quy tắc pháp tắc trong thiên địa sau khi dung nhập tất cả cấm chế, trong hai mắt Vương Lâm sẽ sinh ra một loại tồn tại như thiên địa. Hai mắt hắn chính là cấm chế bổn nguyên, chính là quy tắc tự thân hắn nghĩ ra. Suy nghĩ của hắn chính là ý chí của quy tắc, cũng chính là pháp tắc.