Từ cổ chí kim trong cổ quốc tam mạch ở Tiên Cương đại lục, không một ai có thể bước qua được bước này! Đây cũng liên quan tới hoàn cảnh sống của bọn họ. Bọn họ sinh tồn dưới sự che chở của Đại Thiên Tôn dưới sự thống trị của ba hoàng tôn, sống trong ánh sáng từ tổ tiên truyền xuống.
Bọn họ hầu như kính ngưỡng cổ tổ tới cuồng nhiệt, cổ tổ chính là trời của tu sĩ cổ quốc!
Dù là người có cuồng vọng tới bao nhiêu thì cũng không dám bất kính với cổ tổ chút nào. Từ một khắc khi bọn họ sinh ra thì đã bị đưa vào đầu tư tưởng này. Tất cả những người sống xung quanh bọn họ đều như vậy.
Ngay cả Huyền La Đại Thiên Tôn cũng như thế. Bởi vậy có thể thấy được tư tưởng này đã ăn sâu tới mức nào!
Nhưng Vương Lâm thì không. Hắn bước tới một bước này, thân ảnh như cầu vồng gào thét lao thẳng vào dòng xoáy sắp sửa tiêu tán trên bầu trời. Thân ảnh hắn lộ ra vẻ kiên nghị, lộ ra một sự bá đạo khôn cùng, một luồng khí thế không cam lòng!
Nếu không đạt được sự tán thành của cổ mạch thì thôi, nhưng nếu đã đạt được mà chỉ có bốn giọt thì Vương Lâm tuyệt đối không đồng ý! Thậm chí theo hắn thấy, chuyện này căn bản không nên như vậy!
Vì tán thành trên thực tế là nhận một người trở thành hậu nhân của mình, khiến hắn có được huyết mạch của mình. Loại huyết mạch này cũng không phải là Vương Lâm muốn có!
Thậm chí nếu muốn hắn có thể từ người điên lấy được tiên nhân huyết mạch. Đây cũng là thứ có cùng cấp độ với huyết mạch cổ!
Chính vì nguyên nhân như vậy nên Vương Lâm mới bay lên nhằm vào dòng xoáy này. Nếu như cổ tổ trong hư không không cho hắn nhiều huyết mạch hơn. vậy thì hắn sẽ bức bốn giọt máu tươi từ trong cơ thể ra, bỏ qua thân phận cổ tộc, nhập vào tiên tộc, có được tiên nhân bất diệt thể, trở thành tiên nhân!
-Ngươi nhận ta rồi nhưng ta còn chưa nhận ngươi. Nếu muốn ta tán thành huyết mạch này thì ngươi phải cho ta nhiều máu và cơ duyên hơn!
Vương Lâm không hề úy kính cổ tổ, cho nên hắn mới dám đặt điều kiện!
-Để Vương mỗ tán thành huyết mạch này, cả đời Vương Lâm ta sẽ không phản bội. Nhưng ngươi muốn dùng bốn giọt máu tươi khiến ta tiếp nhận thì quá rẻ mạt rồi!
Vương Lâm nhảy vào trong dòng xoáy, gầm nhẹ lên.
Tiếng gầm thét này truyền vào bên trong dòng xoáy, lan vào sâu trong đó, hình thành những tiếng vọng liên tiếp, ầm ầm không ngừng trong đó.
Ngay trong nháy mắt khi thân thể Vương Lâm bước vào dòng xoáy, một thần thức dường như không có bất cứ tình cảm gì từ trong dòng xoáy tràn ra trong nháy mắt bao phủ lấy thân thể Vương Lâm ngăn cản không cho hắn tiến vào, đẩy hắn ra khỏi dòng xoáy.