Hai mắt nam tử mặc hoàng bào bừng sáng, nhìn chằm chằm vào mi tâm của pho tượng, thần sắc lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng thực ra bốn giọt máu tươi cũng chưa đủ để hắn kinh ngạc. Phải biết rằng dù là Diệp Mịch năm đó cũng chỉ đạt được ba giọt.
Đại bộ phận dân chúng cổ quốc ở tam tổn đệ nhất kiếp này đều chỉ được một giọt máu. Người đạt được hai giọt cũng có khá nhiều. Nhưng trừ Diệp Mịch ra, phải là người có huyết mạch hoàng giả Đạo cổ mới có thể đạt được ba giọt cổ Mạch Thương Khung Huyết.
Càng huống chi bản thân nam tử mặc hoàng bào này năm đó lại đạt được sáu giọt máu tươi. Do đó có thể nói trừ Huyền La ra thì trong Đạo cổ nhất mạch hắn là người mạnh nhất!
Cũng bởi vậy hắn mới trở thành hoàng tôn của Đạo cổ nhất mạch, địa vị cao, được vô số người tôn kính. Nhưng dù là thế hắn cũng không được Huyền La nhận làm đệ tử. Loại chuyện này vẫn luôn khiến nam tử mặc hoàng bào canh cánh trong lòng nhưng không dám nói ra.
Lúc này khi nghe Huyền La định nhận người được truyền thừa của Diệp Mịch làm đệ tử, trong lòng hắn rất âm trầm nhưng thần sắc lại không để lộ nửa điểm.
-Bốn giọt máu tươi, loại chuyện này đã rất lâu chưa từng xảy ra.
-Chẳng qua cũng chỉ đến bốn giọt máu tươi là cực hạn rồi đó. Ngươi nhìn ánh sáng trên pho tượng cổ tổ đi, cũng lờ mờ đi không ít rồi.
-Mười ba ngày mà được có bốn giọt, thật là cũng không nhiều đâu.
Tiếng nghị luận bốn phía ào ào nổi lên. Đây là dân chúng của Đạo cổ nhất mạch, ánh mắt toàn bộ ngưng tụ trên mi tâm của pho tượng cổ tổ này. Hồng mang trên đó đang dần dần tiêu tán. Cuối cùng ánh sáng ngập trời không còn hoàn toàn mờ đi, chỉ còn lại một chút trên mi tâm. Tới lúc này thì gần trăm vạn tộc nhân của Đạo cổ nhất mạch đều biết là mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Thần sắc nam tử mặc hoàng bào bình tĩnh nhưng trong lòng lại thầm cười lạnh.
-Chỉ có bốn giọt máu tươi, làm sao có tư cách bảo vệ Đạo cổ nhất mạch của ta chứ. Chuyện hôm nay có vẻ hơi việc bé xé ra to rồi.
Cho dù tộc thúc muốn nhận làm đệ tử thì trong Đạo cổ nhất mạch của chúng ta cũng có mấy người đạt được bốn giọt máu tươi. Thậm chí ta năm đó đạt được sáu giọt cũng chưa lọt vào mắt hắn!
Nếu hắn vẫn quyết định nhận người kế thừa của Diệp Mịch này thì ta là người đầu tiên không phục!
Thần sắc của nam tử mặc hoàng bào kia dấm diếm tâm tư lộ vẻ tiếc hận lắc đầu cười khổ, hướng về phía thanh niên tóc đen Huyền La đại thiên tôn bên cạnh nhẹ giọng nói.
-Tộc thúc cũng vất vả rồi. Người thừa kế của Diệp Mịch này cũng coi như là một cường giả của Đạo cổ nhất mạch chúng ta.
Thần sắc Huyền La đại thiên tôn bình thản, giống như không nghe thấy lời nói của nam tử mặc hoàng bào. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào mi tâm của pho tượng cổ tổ, nhìn hồng mang đang ngày càng yếu ớt, cuối cùng hầu như chỉ còn một tia nhỏ, trong nháy mắt sẽ tiêu tán.
Hắn nhìn bốn giọt máu ngưng tụ đang tỏa ra ánh sáng trong suốt, lóe lên trên bầu trời, giống như phá tan hư vô, biến mất khỏi tầm mắt, chìm vào nơi xa xôi.
-Chờ một chút!
Một hồi lâu, thanh niên tóc đen này chậm rãi mở miệng.
Nam tử mặc hoàng bào vâng dạ nhưng trong lòng lại tràn ngập khinh thường.
-Đạo Cổ nhất mạch trừ tộc thúc ra thì không ai có thiên tư hơn được ta. Diệp Mịch không có, người thừa kế của hắn lại càng không!