-Lấy thân thể Cổ Yêu của ta, dung hợp tinh khí thần thành một giọt máu tươi! Xuất!
Vương Lâm giơ tay phải lên, bỗng nhiên điểm một chỉ lên thân thể. Một chỉ này khiến toàn thân hắn run rẩy kịch liệt, mắt trái bị hòa tan những cơn đau đớn tràn ra. Mặc dù Vương Lâm nén đau đớn cắn chặt hàm răng nhưng mắt trái bị hòa tan khiến toàn thân Vương Lâm như bị rút ra một bộ phận. Từ mắt trái hắn có một giọt máu tươi chậm rãi bay ra. Giọt máu này lớn bằng một cái móng tay, lơ lửng trước người Vương Lâm, bên trong có thể thấy một Cổ Yêu ngồi im trong giọt máu, tướng mạo giống Vương Lâm như đúc.
-Lấy thân thể Cổ Ma của ta, ngưng tụ tinh khí thần, hòa tan thành một giọt máu tươi, xuất!
Lời nói vừa thốt ra, tay phải hắn lại bắt quyết một lần nữa hung hăng đặt lên trên thân thể.
Mắt phải hắn lập tức vang lên tiếng bùng bùng. Trong thời gian ngắn, mắt phải của Vương Lâm lập tức tan nát. Loại tan nát này giống như hòa tan, giống như bị hủy diệt, cũng khiến cho trong nháy mắt này toàn thân Vương Lâm nhanh chóng héo rũ, thoạt nhìn giống như một cái thây khô. Theo lời nói của hắn một giọt máu đen mang theo ma khí kinh thiên gào thét lao ra, lơ lửng bên cạnh giọt máu Cổ Yêu. Bên trong giọt máu này cũng có một Cổ Ma nhỏ xíu trông giống hệt Vương Lâm đang ngồi khoanh chân.
-Lấy Thân thể Cổ Thần của ta. Hóa hết thảy, ngưng tụ thành một giọt máu Cổ Thần!
Hai mắt Vương Lâm mơ hồ không còn nhìn thấy gì nữa. Loại thống khổ này nói thì đơn giản nhưng trên thực tế vẫn vượt qua cực hạn Vương Lâm có thể thừa nhận. Nhưng hắn vẫn muốn kiên trì. Hắn muốn vượt qua cổ Mạch Thương Khung Huyết.
Thân thể của hắn dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng bị ép lại, từ hai chân, hai tay, cho tới cả thân thể của hắn cuối cùng đều bị màn máu lan ra, cuối cùng biến mất toàn bộ, hoàn toàn hóa thành một đám sương mù máu.
Sương mù chuyển động, rất nhanh ngưng tụ lại. Sau thời gian nửa nén hương, sương mù đã ngưng tụ thành một giọt máu tươi của Cổ Thần!
Giờ phút này trên tế đàn phân thân của Vương Lâm nhìn thấy bổn tôn của mình đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ba giọt máu tươi này!
Ba giọt máu tươi này lơ lửng thành hình chữ phẩm, bên trong có ba Vương Lâm đang ngồi khoanh chân. Trong tích tắc, ba người này đồng thời mở mắt, trong thời gian ngắn khiến ba giọt máu tươi đột nhiên dung hợp vào một nơi. Vô thanh vô tức, ba giọt máu tươi hoàn toàn dung hợp, hóa thành một giọt! Một giọt máu tươi này là tất cả Cổ Thần, Cổ Ma, Cổ Yêu, tất cả của Vương Lâm!
Nó bất đồng với huyết mạch của tiên nhân. Máu tươi này không phải có màu vàng mà tỏa ra màu đen lấp lánh chiếu rọi bốn phía.