Cổ Thần có tam tổn thất kiếp, Cổ Yêu và Cổ Ma cũng vậy. Kiếp nạn của tam tộc cổ cũng là một loại khởi đầu mới những người có thể vượt qua thực lực đều tăng vọt.
Chẳng qua lúc này tam tổn thất kiếp mà Vương Lâm phải vượt qua còn mạnh hơn bình thường mấy lần. Chẳng những kiếp nạn của Cổ Thần tới mà cả của Cổ Ma, Cổ Yêu cũng lập tức ập đến.
Tam tộc cổ, đệ nhất tổn là lưỡng kiếp, đệ nhị tổn cũng là lưỡng kiếp, phân thành thần kiếp và hồn kiếp. Thân thể Cổ Thần của Vương Lâm đã vượt qua lưỡng tổn tứ kiếp, lúc này ập tới chính là kiếp nạn tối cao của tam tộc cổ, đệ tam tổn tam kiếp! Nhưng Cổ Yêu Cổ Ma dung nhập trong thân thể hắn lại chưa bao giờ trải qua đệ nhất, đệ nhị tổn, tổng cộng tứ kiếp, cho nên trong nháy mắt khi hắn có được bát tinh, bát kiếp của Cổ Yêu Cổ Ma đồng loạt ập tới.
Kiếp nạn này cổ tộc đều phải vượt qua. Tám yêu tinh trong mắt trái Vương Lâm dung hòa, hình thành một dòng xoáy khổng lồ. Yêu khí tung hoành, từ bên trong mắt trái gào thét tràn ra, cuối cùng tràn ngập cả bộ mặt Vương Lâm sau đó bao phủ lấy toàn thân. Nhìn hình dáng lúc này thì Vương Lâm chẳng còn giống tu sĩ chút nào nữa.
Mặt hắn xanh mét, thần sắc dữ tợn gân xanh nổi khắp người, yêu khí tràn ngập, lấy thân thể hắn làm trung tâm tràn khắp tám hướng. Trong yêu khí vô tận này, Vương Lâm thoạt nhìn trông giống như một yêu tu chính thức.
Mái tóc trắng của hắn tung bay quỷ dị sau người, cơ thể truyền ra những tiếng bùng bùng, móng tay trên hai bàn tay lúc này nhúc nhích mọc ra nhanh chóng, dài tới một thước! Mười móng tay này đỏ rực, nhìn yêu dị tới cực điểm! Trên thân thể hắn lúc này yêu khí tràn ngập, dần dần hình thành một bộ áo giáp tím đỏ. Tấm áo giáp này trong Cổ Yêu tộc phải tới khi đạt tới bát tinh mới có thể ngưng tụ thành! Toàn thân mặc yêu giáp, Vương Lâm khoanh chân ngồi trên tế đàn hư ảnh Đạo cổ phía sau tiêu tán, thay vào đó là một Cổ Yêu khổng lồ có một sừng. Toàn thân nó màu xanh, hai mắt dữ tợn lóe lên ánh sáng quỷ dị. Nó lơ lửng phía sau Vương Lâm. Cũng đang ngồi khoanh chân. Mái tóc Cổ Yêu bị cuốn tung bay, phất phới đằng xa dài tới mấy trăm trượng, trông giống như sương khói mờ ảo vậy! Giờ phút này dù là người quen biết Vương Lâm khi nhìn thấy thì cũng không thể trong phút chốc mà nhận ra nổi hắn. Vương Lâm nhắm mắt, khoanh chân vận chuyển khí tức trong cơ thể, đợt đệ nhất tổn nhị kiếp của Cổ Yêu tới! Giống như nhất tổn nhị kiếp của Cổ Thần là cốt kiếp và nhục kiếp, kiếp nạn của Cổ Yêu cũng bùng lên từ trong cơ thể. Vừa xuất hiện, yêu khí trong tinh không liền lập tức hỗn loạn. Thân thể Vương Lâm không nhúc nhích nhưng khuôn mặt lại nhăn nhó. Hắn nhắm hai mắt, giống như dấu đi sự thống khổ. Trong cơ thể hắn máu huyết xương cốt của Cổ Yêu bị yêu khí đánh sâu vào, giống như sắp vỡ nát. Chút thống khổ đó còn lâu mới tới giới hạn thừa nhận của Vương Lâm. Năm đó Cổ Thần kiếp còn mãnh liệt hơn vô số lần. Thời gian dần dần trôi qua, đảo mắt đã hết một năm! Một năm sau, Vương Lâm mở bừng đôi mắt, trên mi tâm không có tinh điểm, chỉ có tám yêu tinh trong mắt trái nhanh chóng xoay tròn, tỏa ra yêu khí ngập trời.