-Tâm kế thật thâm sâu, hành động quyết đoán như vậy, đạo nhân bảy màu này.
Vương Lâm sau khi thấy hết thảy, tâm thần hoàn toàn sáng tỏ. Hắn đã nhìn ra nguyên nhân đạo nhân bảy màu cam nguyện chìm đắm trong ảo giác của chính mình!
-Thuật ảo giác của Phàn San Mộng dẫn đạo nhân bảy màu vào huyễn cảnh. Hắn đơn giản tùy ý để đối phương thi triển, nhưng dựa vào tu vi cường hãn thay đổi tất cả ảo giác, khiến cho ảo giác này giống như quay ngược thời gian, trở về cuộc chiến trong động phủ năm đó!
Thân thể Vương Lâm nhoáng lên lao thẳng tới chỗ đạo nhân bảy màu tiêu tán.
-Khát vọng nhất đời này của hắn là tìm được hồn thứ ba. Nhưng bao nhiêu năm trôi qua hắn vẫn chưa tìm được đầu mối liên quan tới hồn thứ ba!
Hắn không hiểu hồn thứ ba rốt cục ẩn thế ở nơi nào, rốt cục luân hồi thành người nào! Vì thế hắn nương theo ảo giác này, giống như mơ lại về thời điểm thân thể bị phân thành ba hồn bảy phách!
Sau đó hắn muốn đi theo hồn thứ ba này, xem nơi luân hồi của đối phương mà năm đó hắn không thấy được!
Nếu thật sự hắn thấy được nơi ở của hồn thứ ba thì dù đây là ảo giác có chân thật hay không, đối với hắn mà nói cũng là một cơ hội đi tìm hồn thứ ba!
Việc này.quyết không thể để hắn thành công! Nếu không cảnh tượng trong ảo giác này mà chân thật thì đạo nhân bảy màu rất có thể tìm được hồn thứ ba thật sự!
Thân thể Vương Lâm được tấm buồm mặt quỷ cuốn đi, hóa thành u quang lao thẳng về phía trước. Hắn dùng nguyên thần tới, tốc độ so với bình thường nhanh hơn rất nhiều nhưng cũng không thể so với đạo nhân bảy màu và hồn thứ ba, Chỉ thấy trong tinh không phía trước không có tung tích đối phương. Thần thức Vương Lâm tản ra nhưng ngay cả trong thần thức cũng không thấy thân ảnh đối phương.
-Nếu cứ như vậy thì ta sẽ.
Ánh mắt Vương Lâm lộ hàn quang, tay phải giơ lên vỗ mạnh lên thân thể một cái. Một ngụm nguyên thần khí liền bị phun ra. Nguyên thần này không màu sắc nhưng còn quý hơn cả tinh huyết, sau khi phun ra một hơi này, nguyên thần của Vương Lâm lập tức có vẻ uể oải.
Nguyên thần của hắn bước từng bước về phía trước, dung nhập vào trong nguyên thần khí kia, tốc độ đột nhiên tăng mạnh lên vô số lần gào thét biến mất, dùng tốc độ gấp hàng trăm lần bình thường ầm ầm bay đi.
Trong nháy mắt Vương Lâm đã xuất hiện ở một nơi rất xa xôi. Thần thức của hắn mở rộng ra tới cực hạn ở biên giới của thần thức mới thấy thân thể của đạo nhân bảy màu nhoáng lên!
-Còn thiếu một chút!
Vương Lâm cắn răng phun ra một ngụm nguyên thần khí nữa tốc độ lại điên cuồng tăng lên, tạo thành tiếng chấn động vang vọng. Một cảm giác đau đớn từ nguyên thần tràn ra giống như nguyên thần cũng bị xé rách vậy, dùng sự thống khổ này để đổi lấy tốc độ, trong nháy mắt đã đạt tới cực hạn mà thân thể Vương Lâm có thể thừa nhận.