Một khi Vương Lâm phá xong cấm chế tầng thứ ba thì thuyền này sẽ hoàn toàn rơi vào tay đối phương.
Đây chính là phản khách vi chủ!
Ánh mắt Phàn San Mộng lộ hàn quang. Đôi mắt nàng lóe sáng, tay phải giơ lên điểm lên tầng phòng hộ bên ngoài thuyền. Một chỉ này khiến cho tầng phòng hộ đột nhiên trở nên ảm đạm.
Trong thời gian ngắn, thân thể Phàn San Mộng nhoáng lên lập tức chìm xuống tầng thứ nhất của boong tàu, tiến vào tầng thứ hai.
Vào tích tấc khi nàng tiến vào, ánh sáng bảy màu ầm ầm phủ tới trùm cả con thuyền, đạo nhân bảy màu cất bước đi tới, đạp lên boong thuyền.
Trong khoảnh khắc khi đạo nhân bảy màu đặt chân xuống, Vương Lâm đang ở tầng thứ ba khoanh chân ngẩng đầu nhìn lên thần sắc bình tĩnh, trong mắt lóe lên ánh sáng.
-Nàng ta quả nhiên làm vậy.
Vương Lâm cười lạnh. Tính toán của Phàn San Mộng bị Vương Lâm hoàn toàn phá vỡ, uy hiếp ngầm không có hiệu quả, hiển nhiên lựa chọn dùng uy áp của đạo nhân bảy màu.
Giờ phút này boong thuyền thứ nhất đạo nhân bảy màu đặt chân lên đã bị Vương Lâm điều khiển. Do đó hắn gián tiếp đối mặt với đối phương, phải phân tâm thần ra điều khiển cấm chế tầng thứ nhất, ngăn cản đạo nhân bảy màu tiến vào.
-Chơi với lửa sao.ta cũng chơi!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải bắt quyết vung tới. Lập tức boong tàu tầng thứ nhất ầm ầm phát nổ. Chỉ thấy cấm chế của cả tầng thứ nhất hoàn toàn ngừng vận chuyển, trở lại bình tĩnh.
Trong nháy mắt khi cấm chế tầng thứ nhất dừng lại, một tiếng ầm liền vang lên. Ánh sáng bảy màu xuyên qua tầng thứ nhất, tiến vào tầng thứ hai. Đạo nhân bảy màu cười dài không vội không gấp đi vào trong tầng thứ hai!
Mà giờ phút này Phàn San Mộng vừa mới bước vào tầng thứ hai. Trong tích tắc này sắc mặt nàng đại biến, lập tức nhận ra hành động của Vương Lâm, thân thể nhoáng lên ngay lập tức tới bên cạnh Vương Lâm ở tầng thứ ba.
-Ngươi đang làm gì! Ngươi chẳng lẽ muốn chết sao. Đạo nhân bảy màu hôm nay cho dù ta và ngươi liên thủ cũng không phải là đối thủ của hắn. Ngươi không ngờ lại mở tầng thứ nhất cho hắn tiến vào!
-Ngươi nếu nói thêm ta sẽ mở tầng thứ hai cho hắn xuống tiếp!
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, bình tĩnh mở miệng nói.
-Ngươi!
Phàn San Mộng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ánh mắt lộ sát khí.
-Ngươi nếu có thể mở tầng sáng bên ngoài thuyền, đỡ cho hắn nhiều công sức thì sao ta không thể mở tầng thứ nhất cho hắn trực tiếp tiến vào tầng thứ hai! Ta và hắn cũng không phải là thâm cừu đại hận gì. Hắn muốn cây cung của Lý Quảng, ta đưa cho hắn là xong. Còn ngươi thì lại khác, muốn an toàn thì câm miệng cho Vương mỗ!
Giọng nói của Vương Lâm ầm ầm rơi vào tai Phàn San Mộng, khiến sắc mặt nàng lập tức tái nhợt!