Vương Lâm tĩnh tâm lại. Âm thanh ầm ầm bên ngoài do đạo nhân bảy màu đánh tan cấm chế giống như bị ngăn cản. Toàn bộ tâm thần hắn lúc này đắm chìm trong việc nghiên cứu cấm chế.
Đúng lúc này thì hình như có một cơn gió quỷ dị xuất hiện, thổi qua cánh buồm trên chiếc thuyền này, làm tung bay cánh buồm, khiến cho hai mắt của mặt quỷ trên đó lộ ra ánh sáng yêu dị.
Mặt quỷ này giống như nhìn chằm chằm vào Vương Lâm khóe miệng lộ nụ cười quỷ dị, chẳng khác gì người sống.
Vương Lâm nhướng mày mơ hồ trong lòng cảm thấy bất an không ngờ không thể tĩnh tâm nổi. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt rời vào mặt quỷ trên cánh buồn, đối mắt với nó.
Nửa ngày sau tâm thần Vương Lâm dần dần bình tĩnh lại. Hắn cúi đầu lại đắm chìm trong cấm chế.
Dần dần cấm chế ở boong tàu dưới chân Vương Lâm lóe lên ánh sáng, tầng tầng sóng gợn tỏa ra, tràn ngập cả boong tàu khuếch tán ra xa hơn.
-Tứ đại cấm thì Phá Diệt cấm ta hiểu rõ nhất. Sinh Tử cấm và Tuế Nguyệt cấm cũng có hiểu, chỉ có Cổ Hồn cấm là ta ít gặp. Tuy vậy ở vùng đất Điên Lạc ta đã từng thấy quy thú khổng lồ rồi. Nhưng cấm chế trên boong tàu này lại có rất nhiều cổ Hồn cấm.
Vương Lâm trầm ngâm, ánh mắt lộ ra vẻ tính toán càng nhiều. Tay phải hắn điểm lên một ký hiệu cấm chế.
Ký hiệu này chính là một cổ Hồn cấm thu nhỏ! Ở trong đó mơ hồ có tiếng gầm thét, trong khi ánh mắt Vương Lâm đảo qua, mơ hồ có thể thấy bên trong đó dường như có một con cự mãng khổng lồ. Cự mãng này hung tàn tới cực điểm, hướng về phía Vương Lâm không ngừng gầm thét, giống như muốn lao ra khỏi cấm chế cắn nuốt hắn vậy.
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong nháy mắt đã qua ba canh giờ. Trong ba canh giờ này, tầng sáng bên ngoài chiếc thuyền không ngừng ầm vang, ánh sáng lóe lên kịch liệt, mơ hồ có ánh sáng bảy màu xuyên thấu qua, rơi lên trên boong tàu.
Ánh mắt Phàn San Mộng dần dần trở nên lạnh như băng. Nàng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, sự khiếp sợ lúc trước đã hoàn toàn lắng xuống. Vương Lâm đã gặp phải chướng ngại, trong ba canh giờ hoàn toàn không nhúc nhích.
-Chiếc thuyền này sao có thể dễ dàng nghiên cứu như vậy. Người này lúc trước mở được cấm chế phòng hộ trên boong tàu đã là cực hạn rồi, muốn giải toàn bộ cấm chế trên tàu này, Vương Lâm ơi là Vương Lâm, ngươi quá tự đại rồi!
Thần sắc Phàn San Mộng bình tĩnh, không thể hiện ra nội tâm đang cười lạnh.
-Vương đạo hữu, đã ba canh giờ rồi, ngươi lúc này đi tới tế đàn có lẽ vẫn còn.
Phàn San Mộng nhẹ giọng mở miệng, lời nói uyển chuyển vang lên.
Vương Lâm ngoảnh mặt làm ngơ giống như không hề nghe thấy. Hắn vẫn luôn chìm đắm trong cấm chế mà tay đang chỉ, vẻ tính toán trong mắt càng đậm hơn.
-Cổ Hồn cấm.lấy hồn làm vật dẫn dung nhập vào trong cấm chế, khiến cho cấm chế biến thành vật sống, từ đó có thể thiên biến vạn hóa. Hồn phách bị phong ấn bên trong càng mạnh thì uy lực càng cao.cấm chế này, không khó!