Đạo lữ của Thất Thải Tiên Tôn nghe thấy lời nói của Vương Lâm, đôi mắt âm thầm lóe sáng, khẽ cười, đang muốn mở miệng nói thì đột nhiên vào lúc này chiếc thuyền chấn động kịch liệt.
Chấn động này truyền tới từ bên ngoài, giống như cuồng phong gào thét, khiến cho chiếc thuyền run rẩy, đồng thời có tiếng nổ ầm ầm vọng lại. Chiếc thuyền dưới sự chấn động liền liên tục bị cuốn về phía sau mấy trăm trượng.
Biến cố đột ngột này khiến cho thần sắc Phàn San Mộng biến đổi, quay phắt đầu nhìn lại phía bên ngoài chiếc thuyền.
Vương Lâm nhảy bật lên rời khỏi boong thuyền ba tấc, lơ lửng trên không, hai mắt bừng sáng, cũng nhìn ra bên ngoài thuyền.
Chỉ thấy bên ngoài thuyền lúc này, trong ánh sáng bảy màu, đạo nhân bảy màu đang không ngừng vung hai tay về phía trước, mỗi lần vung tay áo đều có cuồng phong gào thét, chấn động vô số tầng sáng phòng hộ của chiếc thuyền, tiếng va chạm kinh thiên động địa truyền ra. Tầng sáng kia ầm ầm sụp đổ, trong nháy mắt đã vỡ tung hơn một nửa.
-Không sao không mất thời gian mấy ngày thì hắn không thể phá nổi chiếc thuyền này!
Phàn San Mộng hừ lạnh, thu hồi ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm, chậm rãi nói.
-Tế đàn mà ngươi nói là do muội muội ta trong lúc vô ý đạt được. Trên tế đàn đó có một luồng cổ lực, với tu vi của nàng không thể phá vỡ, cũng không cần phải phá vỡ. Nhưng đối với ngươi thì lại khác. Ngươi nếu có thể phá vỡ phòng hộ của tế đàn đạt được truyền thừa bên trong thì tu vi nhất định sẽ tăng lên. Tế đàn lúc này ở ngay tầng cuối của chiếc thuyền này, ngươi muốn đi bây giờ không? Nhưng ngươi chỉ có thời gian ba ngày. Trong vòng ba ngày ta sẽ điều khiển thuyền bỏ chạy, cố gắng cầm cự với đạo nhân bảy màu. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ được ba ngày thôi.
-Ba ngày. Không đủ.
Vương Lâm nhíu mày. Giờ phút này chiếc thuyền lại chấn động một lần nữa tiếng ầm ầm vang lên, giống như thần thông của đạo nhân bảy màu càng ngày càng mạnh, khiến cho chiếc thuyền mơ hồ bị phá hỏng vậy.
-Chuyện thệ huyết tạm thời không cần vội. Chiếc thuyền này của ngươi Vương Lâm rất hứng thú, thời gian ba ngày đủ để ta nghiên cứu một phen.
Thần sắc Vương Lâm ẩn dấu tâm tư, chậm rãi mở miệng.
-Ngươi muốn nghiên cứu cấm chế trên thuyền này?
Phàn San Mộng ngẩn ra. Nàng hoặc muội muội của nàng cũng không hoàn toàn hiểu rõ Vương Lâm, không biết Vương Lâm có thành tựu về mặt cấm chế, lúc này nghe thấy hắn nói như vậy thì thần sắc cổ quái, rất lâu sau không mở miệng.
-Chiếc thuyền này là cấm bảo của Đại Hồn Môn chúng ta. Tuy rằng nó không phải là thượng phẩm nhưng cũng đạt tới trung phẩm. Pháp bảo như vậy đừng nói là ngươi, cho dù là ta cũng không chắc chắn có thể nghiên cứu rõ ràng.
Vương đạo hữu, ta khuyên ngươi nên dùng ba ngày này đi tế đàn thử một lần, nếu có thể hấp thu lực lượng trong đó với thân thể cổ quốc của ngươi thì tu vi có thể tăng mạnh.