Thân thể sư thú ở phía dưới hai người cũng trong chớp mắt này kịch chấn, hai mắt lộ vẻ hoảng sợ, run rẩy nhìn vào trong tinh không đen tối.
Ở trong màn đen phía sau hai người, một đám ánh sáng bảy màu loé lên, từ xa nhìn lại giống như tinh không bị xé mở, đám ánh sáng bảy màu này mạnh mẽ tiến nhập vào trong.
Đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt lại, không cần nghĩ ngợi, thân thể bước về phía trước, tốc độ ầm ầm tăng lên, na di trong một phạm vi lớn. Phía sau hắn, Phàn San Lộ cũng không chút do dự, thân thể mềm mại thoáng một cái liền giống như một con bướm xinh đẹp, theo sát phía sau Vương Lâm.
Nàng vừa bỏ chạy vừa giơ ngọc thủ lên hướng về phía sư thú ở phía sau vỗ một cái. Sư thú này lập tức phát ra một tiếng rít gào, hướng về phía ánh sáng bảy màu tràn ngập phía sau điên cuồng phóng tới.
- Huyết tế!
Ánh mắt Phàn San Lộ loé lên, mở miệng khẽ nói.
Trong nháy mắt khi lời nói này truyền ra, toàn thân sư thú tràn ngập huyết quang, ầm ầm một tiếng thân thể nổ tung, hoá thành một đám huyết nhục mơ hồ, cũng tràn ra một đám sương mù màu máu. Đám sương mù này quay cuồng, hướng về bốn phía tản ra. Ngay sau đó, bên trong tinh không, từ bốn phương tám hướng đột nhiên có những gào thét cao vút vang lên.
Những luồng khí tức của mãnh thú chợt bùng lên, vọt về nơi này.
Vương Lâm hầu như thi triển toàn bộ lực lượng, hoá thành một đạo cầu vồng gào thét lao đi, thân thể dung nhập tinh không.
- Nơi này!
Phàn San Lộ nhanh hơn Vương Lâm một chút. Tu vi nàng vốn cực cao, cho dù thương thế chưa lành nhưng những năm gần đây cũng bị nàng áp chế đi không ít.
Nhoáng một cái nàng đã vượt qua Vương Lâm, dẫn đường đi thẳng về phía trước, sau đó xoay mình, bay nhanh về hướng khác. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, không chút do dự, theo sát phía sau.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên một tiếng hừ lạnh truyền từ khoảng không phía sau hai người tới. Giọng nói này không giống như lôi đình ầm vang nhưng lại tồn tại một uy áp như thiên uy và sóng âm đánh tới.
Phía sau hai người lúc này có trên trăm con mãnh thú. Chúng bị huyết vụ đưa tới, nhưng cơ hồ vừa xuất hiện thì đã bị tiếng hừ lạnh khiến cho phát ra nhưng tiếng kêu thê lương, thân thể giống như bị một luồng lực lượng mạnh mẽ đánh tới, cuốn về phía sau.
Trong khi bị cuốn đi, nhưng tiếng ầm ầm vang lên. Chi thấy trên trăm con mãnh thú này thân thể đều toàn bộ vỡ tung.
Vài giọt máu tươi và thịt nát gào thét bay qua người Vương Lảm, khiển cho thần sắc hắn trờ nên âm trầm.
Trong khi hơn trăm con mãnh thú này tan xác, ánh sáng bảy màu xuyên thấu qua đám máu thịt của chúng. Chỉ thấy đạo nhân bảy màu thần sắc bình tĩnh, chắp tay sau lưng bước từng bước đi ra.
- Vương Lâm, giao cây cung của Lý Quảng cho ta.