Trả lời hắn không phải là lời nói của Vương Lâm mà là hành động của hắn!
Kim quang tràn ngập hai mắt Vương Lâm, tay trái giơ lên chụp vào hư không một cái. Bất ngờ cây cung của Lý Quảng ầm ầm hiện ra, bị hắn cầm trong tay, tay phải giơ lên nắm dây cung, hướng ra ngoài kéo mạnh!
Vù một tiếng, cây cung của Lý Quảng lập tức bị kéo thành hình trăng tròn. Mũi tên khiến cho vô số người hoảng sợ trong một đám gợn sóng trực tiếp biến ảo ra trên dây cung.
Mũi tên này vừa hiện ra liền khiến thiên địa biến sắc. Tiên nhân kia đang lui lại phía sau lúc này hơi sửng sốt, sau khi nhìn ra cây cung này thì ánh mắt lại như nhớ lại.
-Cây cùng này nhìn rất quen.cây cung này.này cây cung của Lý Quảng!
Tiên nhân kia trong tích tắc nhận ra được cây cung này thần sắc kịch biến, thân thể run rẩy, hai mắt lộ vẻ không thể tin nổi. Hắn theo tiềm thức phát ra một tiếng kêu chói tai đầy sợ hãi, điên cuồng lùi lại phía sau.
Hắn biết cây cung này, càng biết sau khi bắn ra thì lực lượng một tiễn đó dù là ở Tiên Cương đại lục cố hương của hắn cũng đủ để lòng người chấn động. Chí bảo này có lực sát thương kinh khủng khiến người ta phải tuyệt vọng!
Giờ phút này hắn đột nhiên hiểu rõ, đối phương xuất hiện ở nơi này chính là chờ viễn cổ tiên vực mở ra, chờ đợi một khắc khi bọn họ đi ra, dùng cung này giết người!
-Hắn là ai vậy!
Tiên nhân nọ điên cuồng lui lại phía sau, ý niệm duy nhất trong đầu lúc này là trốn, trốn, trốn!
Kịch biến này lập tức khiến cho những tiên nhân còn lại chú ý. Nhưng khi bọn họ nhìn thấy rõ ràng cây cung trong tay Vương Lâm, cảm nhân được làn sóng gợn khiến tinh không run rẩy kia thì sắc mặt đám người này đại biến!
-Cây cung của Lý Quảng!
-Không ngờ lại là cây cung của Lý Quảng!
Trong sự kinh hoàng, đám người vừa lao khỏi lỗ hổng này điên cuồng lui lại phía sau muốn trở lại viễn cổ tiên vực một lần nữa. Đối với họ mà nói, vừa mới đi ra lại gặp ngay cây cung của Lý Quảng thì quả là giống như gặp ác mộng.
Nhưng động tác của bọn họ dù nhanh cũng không thể chạy thoát khỏi mũi tên trên cây cung của Lý Quảng. Chưởng Tôn không có tư cách này, bọn họ cũng chẳng có tư cách!
Vương Lâm kéo cung tay trái dùng sức kéo căng dây, gầm nhẹ một tiếng, lại dùng đại lực giật mạnh một cái nữa. Giờ phút này cây cung trong tay Vương Lâm đã uốn thành một đường chén úp.
Hắn nhìn chằm chằm vào đám tiên nhân đang hoảng sợ lùi lại phía sau, ánh mắt lộ ra sát khí ngập trời. Hắn muốn giết chính là đám người của Thất Đạo Tông này! Chính là đám đệ tử cuồng ngạo tự đại của Thất Đạo Tông xem tu sĩ trong động phủ như kiến hôi này!
-Các ngươi cùng đám người Thiểm Lôi tộc kia không khác gì nhau!
Tay phải Vương Lâm đột nhiên buông ra. Tiếng ong ong chấn động cả tinh không ầm ầm vang lên. Trong tiếng động này, dây cung bật lên, đưa vào trong mũi tên một lực lượng kinh thiên động địa, khiến cho mũi tên gào thét lao ra.