Vừa lui lại phía sau, viêm long này nức nở một tiếng, thi triển toàn lực, thân thể liền tràn ngập ngọn lửa, nương theo đó trong nháy mắt thân thể nhoáng lên một cái, tạo thành tốc độ cực nhanh, vội vàng lui lại phía sau.
Nó bị thần thông tùy ý ngưng tụ ngọn lửa của Vương Lâm dọa phát khiếp. cũng trong nháy mắt này, nó cảm nhận được hỏa bổn nguyên phát ra từ thân thể Vương Lâm.
Mà nó cũng có được hỏa bổn nguyên, chỉ là nếu so với đối phương thì rõ ràng là mỏng manh hơn không ít. Do vậy đối mặt với Vương Lâm, viêm long căn bản là không có chút dũng khí để chiến đấu.
Trong hoảng sợ, viêm long nhanh chóng lui lại phía sau. Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, ánh mắt đảo qua viêm long đang bị ngọn lửa bao phủ, tay phải giơ lên vuốt một cái, bóp nát ngọn lửa đang cầm trong tay.
Một luồng sóng nhiệt từ trong lòng bàn tay Vương Lâm lan ra cuồn cuộn tràn tới, hướng về bốn phía cuốn đi. Vương Lâm chưa truy kích mà tay phải bắt một ấn quyết.
Ấn quyết này là Chu Tước đời thứ hai đã dạy hắn để điều khiển viêm long này!
Ấn quyết vừa xuất hiện, viêm long đã rời đi rất xa liền hét thảm một tiếng. Ở mi tâm của nó đột nhiên hiện lên một ấn ký y hệt.
Ấn ký này in rất sâu trong đầu nó, khắc vào cả xương cốt và linh hồn!
-Chu Tước các người đúng là không phải thứ tốt, đau chết ta rồi.nói là thả ta rời đi, không ngờ lại còn có một ấn ký đáng chết.
Ngọn lửa trên thân thể viêm long trực tiếp sụp đổ. Thân thể nó xuất hiện, nhoáng một cái bất ngờ liền dài thành vạn trượng.
Từ xa nhìn lại, thân thể khổng lồ này tự nhiên có một luồng uy áp tràn tới.
Nhưng giờ phút này uy áp đó không thể tạo thành nửa điểm ảnh hưởng tới Vương Lâm. Thân thể viêm long vặn vẹo, nỗi đau đớn trên mi tâm khiến cho đôi mắt rồng không khỏi trào nước mắt.
-Đau quá.ta không trốn nữa. Nhận thua, nhận thua rồi, ngươi muốn thế nào thì làm thế đó, ta không trốn nữa là được.
Tay phải Vương Lâm vung lên, thu hồi ấn quyết, từng bước bước về phía trước, chỉ trong nháy mắt đã đạp lên đỉnh đầu của viêm long. Viêm long đang muốn giãy dụa thì lại nhớ tới cơn đau vừa rồi trên mi tâm, trong sợ hãi thân thể run lên không dám phản kháng. Đôi mắt nó tràn ngập nước mắt, vẻ mặt rất tủi thân.
Nó từ xa nhìn thoáng qua hướng Tiên long tông, nước mắt trong mắt càng nhiều.
-Mất rồi, Tiên long tông của ta.rồng ta không nên đi đường này mới đúng.nếu sớm biết như thế, ôi.
Vương Lâm khoanh chân ngồi trên đỉnh đầu của viêm long, từng luồng khí tức của hỏa nhiệt từ trong cơ thể viêm long lan ra, vờn quanh thân thể hắn. Ánh mắt Vương Lâm nhìn về phía xa xa, thậm chí tầm mắt cũng bị sóng nhiệt ảnh hưởng làm cho vặn vẹo đi.