Giữa hai đám tu sĩ này có một đài đá khổng lồ. Đài đá này tỏa ra linh khí nồng đậm, từ xa nhìn lại lớn không dưới ngàn trượng. Đài đá bằng linh thạch lớn tới bậc này thoạt nhìn trông như một trái núi, cực kỳ hiếm thấy.
Vương Lâm từ khi tu đạo tới nay cũng rất ít khi nhìn thấy linh thạch lớn tới mức này. Dù linh thạch đối với hắn đã không còn tác dụng gì nhưng sau khi nhìn thấy thứ này thì vẻ cổ quái trên mặt hắn càng đậm.
Ở trên đài linh thạch này không ngờ lại còn một con rồng toàn thân đỏ chói. Con rồng này thân thể không lớn lười biếng nằm trên đài linh thạch, đôi long nhãn lóe lên ánh sáng, được mấy trăm tu sĩ bốn phía khiêng đi, lúc lại giơ long trảo lên bấu một khối linh thạch trên đài ném vào miệng nhai răng rắc, ánh mắt lộ vẻ rất hưởng thụ.
-Tiên long uy võ.tiên long hiển đạo.
Bên tai truyền tới tiếng hô hào của đám tu sĩ, con rồng này trong lòng lại cực kỳ thoải mái.
-Hừ ! Nếu không phải bị vây ở chỗ đáng chết đó nhiều năm như vậy thì lão long ta ở trong thế giới động phủ này so với bên ngoài còn hoàn hảo hơn nhiều. Chu Tước đáng chết, tiên tôn đáng chết, còn có cả Chưởng Tôn.may mắn là ta đã trốn thoát. Hiện giờ đây mới là cuộc sống lý tưởng của ta. Thật là tốt, cuộc sống thật tươi đẹp.làm ta không khỏi nhớ tới khúc nhạc ở quê nhà, không nhịn được muốn hát to lên.
Con hồng long này thần sắc rất đắc ý, long trảo cào một cái, lấy một khối linh thạch ném vào miệng.
-Cô em rồng dưới Phi Tuyết Sơn các nàng có biết ta nhớ nhung, đôi râu dài của nàng, thân thể nổi bật của nàng, còn cả đôi mắt câu hồn.
Con rồng đỏ này đang rất cao hứng, vừa nhai linh thạch vừa rên rỉ.
Cùng lúc này, long vĩ cũng vung vẩy theo tiết tấu, vỗ lên đài linh thạch, phát ra tiếng ầm ầm không ngừng. Hơn ngàn tu sĩ bốn phía thần sắc lộ vẻ bất đắc dĩ. Giọng hát này bọn họ nghe mà cảm thấy rất thê lương, chẳng chút êm tai. Mỗi khi tới lúc này, bọn họ chỉ còn cách lớn tiếng hô uy vũ, lấy cách này để triệt tiêu giọng ca đáng sợ kia.
-Tiên long hiển đạo.tiên long uy vũ.
Con rồng đỏ này chính là huyết viêm long ở vùng đất Điên Lạc được Chu Tước đời thứ hai thả đi. Con rồng này sớm đã bị Chu Tước bán đứng cho Vương Lâm, nhưng nó chạy quá nhanh, hơn nữa lần đó vùng đất cổ mộ mở ra, Vương Lâm trong thời gian ngắn cũng không có đi tìm con rồng này.
Lúc này thoáng cái đã trải qua trăm năm Vương Lâm hầu như đã quên mất điều này, viêm long đáng thương này đột nhiên lại xuất hiện trong thần thức của hắn.
Trong tích tắc khi hơn một ngàn tu sĩ vây quanh con rồng này đang tiến tới, vốn thần thức của các bậc toàn năng Thái cổ Tinh Thần đang ngưng tụ ở Vương Lâm, theo động tác quay đầu nhìn của hắn liền hướng về phía đó mà ngưng tụ thần thức.