Cường giả là gì, Vương Lâm lúc còn nhỏ không biết. Hắn chỉ biết trẻ con nhà hàng xóm cường tráng hơn mình thì hắn chính là cường giả.
Cái gì là gánh vác trong hơn hai ngàn năm nay Vương Lâm cũng chỉ mới vài năm gần đây là cảm nhận rõ ràng được sức nặng khi phải gánh vác trách nhiệm.
Phong Tôn là cường giả, cũng là sự gánh vác. Một cách xưng hô này theo Vương Lâm thời gian không dài nhưng lại khiến cho Vương Lâm hướng tới một người tu đạo trưởng thành.
Loại trưởng thành này là một loại cảm ngộ trong tâm linh, là một quá trình tự cường.
chỉ có cường giả hiểu được chuyện cần gánh vác mới là cường giả chân chính! Nói như thế có lẽ còn thiếu một chút. Trong cảm thụ của Vương Lâm cường giả trực tiếp nhất chính là phụ thân của mình.
Phụ thân hắn chỉ là một phàm nhân. Khi Vương Lâm còn nhỏ mà nói phụ thân cường tráng. Cùng lúc đó phụ thân gánh vác cả gánh nặng gia đình, đây chính là đảm đương, đây chính là thân ảnh giống như một ngọn núi lớn, cùng với mẫu thân hắn vì hắn mà che chở gió mưa.
Cha còn thì nhà còn.
Đó chính là cường giả!
Vương Lâm tu đạo hơn hai ngàn năm, giờ phút này mới chậm rãi từ hình tượng của phụ thân trong ký ức mà cảm ngộ được rất nhiều suy nghĩ.
Chuyện trong thiên địa thường thường là thế, to lớn hay không đều là do cách nhìn.
Bảo vệ giới nội ba năm, ngưng tụ tân tiên giới, giết chóc vô số, hai tay nhiễm đầy máu tươi. Tất cả những chuyện này Vương Lâm sẽ không hối hận. Hắn không thể quay đầu, chỉ có thể không ngừng tiến về phía trước, lao tới khiến đầu rơi máu chảy, chết đi mới tiêu tan, lao tới cho thiên địa oanh oanh liệt liệt!
Con đường trong tương lai ở dưới chân hắn, càng lúc càng xa.
Y phục trắng tinh giống như một đám tơ liễu không gốc rễ bay trong tinh không, càng mê man, càng uốn lượn, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng bị tinh không đen kịt cắn nuốt, không còn chút dấu vết.
Bên ngoài Vô Danh Chuyển Luân trận trong tinh vực, bổn tôn của Vương Lâm khoanh chân ngồi đó, vào ba ngày cuối cùng của ba năm từ trong thôn nạp mở bừng đôi mắt lạnh giá.
Hắn xoay người nhìn về phía giới nội, ánh mắt cuối cùng nhìn thấy phân thân Vương Lâm mặc bạch y đang tới, bước từng bước trong tinh không, không khiến chút sóng gợn xuất hiện, cũng không có tiếng ầm vang. Nhưng mỗi bước này lại cực kỳ trầm trọng.
Cho tới khi phân thân Vương Lâm tới gần, đứng ở bên cạnh bổn tôn đang ngồi, xoay đầu cùng bổn tôn nhìn lại giới nội phía sau.
Cảnh tượng này giống như một hình ảnh mà nếu có thể bảo tồn xuống sẽ trở thành truyền thuyết. Trong hình ảnh này, trong tinh không, giữa Vô Danh Chuyển Luân trận có hai người giống hệt nhau đang ngồi nhìn về một hướng.