Thần thức của Vương Lâm bao phủ nơi này, khiến cho hắn nhìn rõ hết thảy sự vật kỳ dị nơi đây. Nơi này không phải là lớn lắm mà dài nhỏ giống như một thông đạo!
Bốn phía thông đạo này rất yếu ớt, giống như đã bị tổn hại, như một cái khe, dường như lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Thông đạo này có hai đầu, một đầu là chỗ Vương Lâm đang đứng lúc này, còn sâu vô tận trong kia thì dù là thần thức của Vương Lâm cũng không thể nào tràn tới được. Hắn chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy ở đó một cửa đá khổng lồ vô cùng!
Trên cửa đá này có một tờ giấy. Tờ giấy này chính là một đạo phong ấn!
Trầm mặc trong chốc lát, thân thể Vương Lâm tiến từng bước về phía trước, trong tích tắc liền biến mất, sau khi xuất hiện đã ở cuối thông đạo, cách cánh cửa đá ngoài trăm trượng.
Khoảng cách trăm trượng này ngăn cản tất cả thần thức dò xét, tỏa ra từng luồng uy áp, ngăn cản bất cứ kẻ nào tới gần. Vương Lâm đứng ở bên ngoài trăm trượng này, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá, hai mắt lộ vẻ ngưng trọng.
Hình dáng của cánh cửa đá này rất xa xưa, trên đó còn có một ít văn tự phức tạp. Thứ văn tự này Vương Lâm chưa từng nhìn thấy nhưng lại có thể mơ hồ cảm nhận được vẻ tang thương tỏa ra từ nó.
Dưới sự quan sát của hắn dần dần hắn nhận ra cánh cửa đá này không phải đứng hoàn mỹ ở nơi này mà đã bị người ta mạnh mẽ nhét vào đây, giống như muốn dùng nó để chống đỡ thông đạo này, khiến cho thông đạo này có thể trường tồn qua vạn cổ.
Trầm mặc trong chốc lát, Vương Lâm bước tới, đi vào bên trong trăm trượng. Vừa mới tiến vào, sắc mặt hắn liền biến hóa. Một luồng uy áp cực mạnh ầm ầm từ bên trong truyền ra khiến cho bước chân Vương Lâm rất khó có thể hạ xuống.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Sự quỷ dị ở nơi này hiện giờ hắn còn chưa có chút đầu mối nào. Nhưng chân phải hắn sững lại một chút liền đạp mạnh xuống, từng bước từng bước đi vào bên trong, khiến thông đạo ầm vang.
Vương Lâm sau khi bước từng bước về phía trước, thân thể lại nhoáng lên, đi liền mười bước, mỗi lần bước tới đều vượt qua mấy trượng. Trong nháy mắt hắn đã đi tới giữa khoảng cách trăm trượng này!
Ở nơi này, từ trong thân thể hắn truyền ra những tiếng bùng bùng, giống như sắp sụp đổ. Giờ phút này hắn không có thân thể cổ Thần, lại không thể tiếp tục chịu đựng sức ép này, tay phải giơ lên bắt quyết, khoanh chân ngồi xuống, hai mắt nhắm lại, một ngón tay điểm vào mi tâm.
Chỉ thấy thân thể Vương Lâm chấn động mạnh, ở mi tâm lập tức xuất hiện một dòng xoáy. Nguyên thần hắn lóe lên một mảnh huyết quang, trực tiếp có tiếng gào thét tràn ra. Huyết quang đó chính là huyết kiếm của Vương Lâm!
Hắn lấy kiếm này dung hợp với nguyên thần. Dưới sự bảo vệ của huyết kiếm, nguyên thần của Vương Lâm tiến thẳng tới cửa đá này. Khoảng cách năm mươi trượng cuối cùng đối với huyết kiếm và nguyên thần của Vương Lâm mà nói chỉ cần một tích tắc là vượt qua.