Thiên địa ở phía bên trái hắn trong Phong Tiên giới vang vọng tiếng gió thét gào, có một vết đen đang từ xa cuốn lại. Vết đen đó không ngờ lại là trên một vạn Văn thú tập hợp lại, hình thành một tấm màn kinh thiên.
ở phía trước là một con Văn thú lớn cỡ trăm trượng, trông vô cùng dữ tợn, ánh mắt kích động, từ xa khi thấy Vương Lâm mỉm cười, thân thể lại càng run rẩy.
Một tiếng rít cao vút vang lên. Văn vương trăm trượng trong nháy mắt theo gió bay tới, trực tiếp hưng phấn đụng vào người Vương Lâm. Thân thể khổng lồ của nó đánh mạnh tới, mang theo gió ập vào mặt Vương Lâm như đao cắt.
Một cảnh tượng lao tới này đủ để khiến cho bất cứ người nào chứng kiến kinh hãi không thôi.
Văn thú này đã quen với việc Vương Lâm có thân thể cường hãn, lúc này trong hưng phấn liền lao tới va chạm khiến Vương Lâm không khỏi âm thầm cười khổ. Phân thân này của hắn lúc này không thể chịu nổi "cái ôm "mạnh mẽ này của Văn thú .
Tay phải Vương Lâm giơ lên, nhu hòa vỗ về phía trước. Sóng gợn quanh quẩn truyền ra, trong nháy mắt khi Văn thú lao tới liền vờn quanh thân thể nó, khiến cho tốc độ của Văn thú không khỏi chậm lại.
Tới bên cạnh Vương Lâm, Văn thú hưng phấn rít lên, cái vòi khổng lồ không ngừng cọ xát lên thân thê hắn, hai mắt kích động, đồng thời thể hiện vẻ tủi thân rất đậm.
Vương Lâm là chủ nhân của nó, càng giống như cha mẹ nó. Điểm này đã khắc sâu vào trong linh hồn Văn thú, cả đời không thể tiêu tan.
Sau mấy lần dùng vòi cọ vào người Vương Lâm, Văn thú nức nở một tiếng, giống như là trách Vương Lâm vì sao lâu như vậy mới tới tìm nó.
Vương Lâm cười ha hả, cảm thấy rất vui vẻ, thân thể nhoáng lên liền đứng trên người Văn thú ngẩng đầu nhìn về phía trước. Chỉ thấy đàn Văn thú trên vạn con nọ lúc này đều đã tới, vờn quanh bốn phía, trong đó có một bộ phận hiển nhiên là nhận ra Vương Lâm, nhưng lại có một số con sau đó mới ra nhập, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đầy nghi hoặc.
Gặp lại Văn vương lớn lên từ nhỏ bên cạnh mình, trong lòng Vương Lâm tràn ngập vui sướng. Cả đời hắn cô độc, làm bạn với hắn chỉ có vài con mãnh thú trong đó Văn thú là có thời gian dài nhất.
-Hình như uy vũ hơn trước nhiều rồi.
Vương Lâm vỗ vỗ đầu Văn vương, vừa cười vừa nói.
Văn vương rít lên, thần sắc lộ vẻ đắc ý, tiếng rống giống như đang muốn kể lại kinh nghiệm trong trăm năm nay của nó, tiếc rằng Vương Lâm không cách nào hiểu nổi. Nhưng hắn dù sao cũng nhìn nó lớn lên, có thể đoán ra một chút.
-Tốt rồi, mang ta đi tới chỗ sâu nhất trong Phong Tiên giới đi.
Vương Lâm mỉm cười mở miệng.