Lý Thiến Mai cuối cùng cũng rời đi. Nàng và phụ thân Lam Mộng Đạo Tôn của nàng mang theo ngũ phi trở về.
Họ trở về Lam Ti tộc, lần sau trở lại sẽ mang theo cả Lam Ti tộc, chọn một khu vực trong giới nội trở thành tân tộc của Lam Ti tộc.
Lấy tu vi của Lam Mộng Đạo Tôn thì dù là bị thương nhưng chuyến đi này trừ phi là Chưởng Tôn ra tay, còn không sẽ không có gì nguy hiểm. Mà dù có phải đối mặt với Chưởng Tôn thì khi đạo tâm đã không còn sơ hở, với tu vi Không Huyền đỉnh phong của Lam Mộng Đạo Tôn cũng sẽ không bị bức quá mức.
Bởi tu vi của Lam Mộng Đạo Tôn, chỉ cần hắn muốn liền có thể tiến vào huyền kiếp, dẫn động huyền kiếp giáng xuống. Trong huyền kiếp này thì Chưởng Tôn cũng phải tránh ngay.
Lý Thiến Mai theo phụ thân, thân ảnh biến mất trong tinh không. Hai phụ thân họ rời đi, màu lam bên ngoài trận pháp chậm rãi tiêu tán, khiến cho tinh không lại đen tối trở lại.
Lý Thiến Mai đi rất vui vẻ. Nàng tươi cười giống như năm đó, thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ ôn nhu vô tận. Nam tử này chính là người nàng lựa chọn, trước kia nàng không hối hận, hiện tại và mãi mãi trong tương lai về sau dù nàng có bởi vậy mà tử vong, nàng cũng không hối hận.
Đây chính là tính cách của Lý Thiến Mai.
Giờ phút này bên trong Vô Danh Chuyển Luân trận chỉ còn Vương Lâm và Mộc Băng Mi. Mộc Băng Mi nhìn thấy tất cả mọi chuyện vừa phát sinh. Trong lòng nàng lúc này rất loạn.
Hai người lúc này giống như không có gì để nói. Hồi lâu sau, ngay lúc Mộc Băng Mi đang muốn mở miệng phá tan sự yên tĩnh này thì Vương Lâm nhắm mắt lại, bắt đầu thôn nạp tham ngộ thuật Tê Thiên.
Tiếng nói của Mộc Băng Mi đành nuốt vào trong, không cách nào thốt ra được. Tính cách này cuối cùng vẫn không giống Lý Thiến Mai, cũng khác với Tây Tử Phượng, thậm chí cũng không giống Hồng Điệp.
Nàng chính là nàng - Mộc Băng Mi.
Nửa năm cuối cùng rất nhanh qua đi. Năm tháng cuối chỉ còn lại một tháng.
Ngày này Mộc Băng Mi đứng dậy. Hai mắt nàng không lộ vẻ phức tạp mà vô cùng rõ ràng. Nàng nhìn Vương Lâm đang nhắm mắt rất lâu.
-Bảo trọng.
Đây là câu nói đầu tiên trong một năm qua của nàng, cũng là câu nói cuối cùng. Sau khi nói xong, Mộc Băng Mi xoay người hướng về Côn Hư mà đi.
Nàng là thánh nữ của Côn Hư, nàng phải về Côn Hư.
Giống như làm bạn mười một tháng chỉ vì câu nói này. Mộc Băng Mi không đợi một năm kết thúc mà rời đi, khi chỉ còn cách hết năm một tháng.
Mộc Băng Mi không có tâm trạng lưu lại trong một tháng này. Thân ảnh này trong tinh không thoạt nhìn vô cùng cô độc, hiu quạnh và nhu nhược, khiến cho người ta thấy mà đau lòng. Nàng đã không có gì cả. Nàng hâm mộ Lý Mộ Uyển, hâm mộ Lý Thiến Mai.