Vương Lâm khoanh chân ngồi bên trong Vô Danh Chuyển Luân trận, nhìn cảnh tượng xa xa bên ngoài kia, bên tai truyền tới tiếng gió rít gào. Ba người Diệu âm đ*o tôn không chọn cách rời đi. Bọn họ cho rằng ba người hợp lực thì có thể đánh một trận với Lam Mộng Đạo Tôn.
Thần sắc Lý Thiến Mai lộ vẻ khẩn trương, nhìn phụ thân và ba người giao thủ ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Tinh không bên ngoài trận pháp chấn động. Lam Mộng Đạo Tôn dùng sức một người đánh ba mà thần sắc vẫn thong dong, không có nửa điểm biến hóa, lam quang trong tay tuôn ra cuồn cuộn, hóa thành thần thông vô thượng gào thét tràn tới.
Nhìn trong chốc lát, Vương Lâm liền nhắm mắt lại, đối với tất cả mọi chuyện không nghe không hỏi.
Tiếng ầm ầm đột nhiên vang lên. Vương Lâm nhắm mắt lại, nhưng vẫn nghe văng vẳng bên tai. Hắn dù ngồi đả tọa nhưng nguyên thần vẫn phân ra một tia bên ngoài thân thể, nếu có bất cứ động tĩnh gì thì hắn sẽ lập tức biết được.
Ngồi khoanh chân chữa thương trong hai năm, thương thế của Vương Lâm đã hồi phục hơn phân nửa. Hắn càng dùng nhiều thời gian hơn dung hợp tám giọt máu của cổ đạo và thuật Tê Thiên kia.
Thuật này hắn muốn học cho được. Nếu có thể vận dụng tự nhiên thì thuật Tê Thiên này uy lực của nó bản thân Vương Lâm đã được nếm thử, biết nó cường đại tới mức nào.
Về phần dung hợp tám giọt máu để khiến cho lực lượng Đạo cổ tăng lên thì cần phải có rất nhiều thời gian. Hoàn cảnh lúc này không cho phép Vương Lâm toàn tâm đắm chìm vào đó, đành phải chờ sau này có duyên vậy.
Thời gian ba ngày thoáng chốc đã trôi qua. Vương Lâm hình như có phát hiện, mở bừng hai mắt. Chỉ thấy trong tinh không bên ngoài trận pháp, khắp nơi này những mảnh tinh không bị tổn hại. Vùng không gian này đã bị phá tan trong phạm vi lớn, nơi nơi có những hắc động đang sụp đổ do đám người Lam Mộng Đạo Tôn đấu pháp tạo thành.
Trong tinh không này còn có vô số hương hỏa hồn phách tử vong đang mơ hồ phiêu tán, giống như khói sương vô hình, bị gió cuốn đi.
Nhìn một chút như vậy Vương Lâm có thể cảm nhận được trận chiến trong ba ngày ác liệt tới mức nào. Hắn không nhìn thấy ba người đám Diệu âm đ*o tôn mà chỉ thấy Lam Mộng Đạo Tôn từng bước đi vào bên trong quầng sáng của Vô Danh Chuyển Luân trận, tới phía trước Vương Lâm.
Thần sắc Lam Mộng Đạo Tôn hơi uể oải, hiển nhiên là một trận đánh với ba người kia đối với hắn cũng không phải là quá dễ dàng.
-Diệu âm đ*o tôn trọng thương trăm năm không thể khôi phục tu vi đỉnh phong, rớt xuống không linh. Lần sau gặp phải ngươi có thể giết hắn!
-Cửu Thiên bị thương nhẹ hơn Diệu âm đ*o tôn nhiều nhưng hương hỏa giới đã bị ta hủy diệt, bị thương tâm thần, ngày sau gặp lại hắn cũng không phải là đối thủ của ngươi!
Đại Hoang Thượng Nhân bị thương nặng nhất, dùng bí thuật bỏ chạy. Hắn sống không quá mười năm nữa!